Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Giận Trong Xe Và Màn Trừng Phạt Bằng Môi
Tử Hiển nhanh chóng nhặt chiếc ô lên, chạy theo che cho cô, rồi lùa cô vào ghế phụ lái. Cậu tự mình ngồi vào ghế lái, đóng cửa xe lại, ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài.
Không gian trong xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa gõ lộp độp trên nóc xe và tiếng thở hổn hển đầy tức giận của Sắc Vi.
“Xuống xe!” Cô hét lên, chỉ tay ra ngoài cửa. “Ai cho cậu lên xe của tôi? Cút xuống đi bộ về với cái cô em gái mưa của cậu đi!”
Tử Hiển không nói gì, lẳng lặng với tay lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau những giọt nước mưa trên mặt và tóc cô. Động tác của cậu ân cần, dịu dàng đến mức khiến cơn giận của cô như bị đấm vào bông.
“Đừng có hòng dùng khổ nhục kế!” Cô hất tay cậu ra, trừng mắt. “Nói! Hai người đã làm gì sau lưng tôi? Đã nắm tay chưa? Đã ôm chưa? Hay là… hôn rồi?”
“Không có.” Cậu bình tĩnh đáp, khởi động xe, bật máy sưởi lên mức cao nhất để cô không bị lạnh. “Cô ấy xin đi nhờ ô ra bến xe buýt. Anh chỉ cho đi nhờ một đoạn thôi.”
“Cho đi nhờ mà phải đứng sát rạt vào nhau thế à? Cười nói hớn hở thế à? Lại còn ‘Triệu’, ‘Dean’ ngọt xớt nữa chứ. Ngứa cả tai!”
“Anh không thích cô ấy. Anh chỉ có mình em thôi, Sắc Vi.” Giọng cậu trầm thấp, chân thành, đôi mắt đen nhìn sâu vào mắt cô.
Sắc Vi cắn môi, tim đập lệch một nhịp. Cái tên chết tiệt này, lúc nào cũng biết cách dùng vẻ mặt ngây thơ vô tội ấy để dụ dỗ cô. Nhưng lần này không dễ thế đâu.
“Nói mồm ai chả nói được. Chứng minh đi!” Cô khoanh tay trước ngực, hất hàm thách thức.
Tử Hiển đột ngột phanh xe lại bên lề đường vắng vẻ. Cậu tháo dây an toàn, nhoài người sang phía cô. Ghế xe chật hẹp bỗng trở nên nóng rực.
“Chứng minh thế nào?” Cậu hỏi, hơi thở phả vào cổ cô.
“Làm cho tôi tin là cậu chỉ thuộc về tôi.”
Ánh mắt cậu tối sầm lại. Cậu cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên cổ cô, tay luồn vào trong lớp áo sơ mi mỏng manh, bóp mạnh bầu ngực cô qua lớp áo lót.
“Ưm…” Sắc Vi rên lên, ngửa cổ ra sau đón nhận.
“Về nhà,” cậu thì thầm vào tai cô, cắn nhẹ vành tai, “Về nhà anh sẽ chứng minh cho em thấy, đến mức em phải cầu xin anh dừng lại.”
Nói rồi cậu quay lại ghế lái, nhấn ga phóng vút đi. Sắc Vi ngồi bên cạnh, mặt đỏ bừng, cảm giác ướt át quen thuộc bắt đầu len lỏi giữa hai đùi. Cô biết, một cơn bão tố khác sắp ập đến khi cánh cửa nhà khép lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận