Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc Vi không phải là cô gái yếu đuối chỉ biết khóc lóc. Sau cơn hoảng loạn ban đầu, bản năng chiến đấu của một đại tiểu thư trỗi dậy. Anh trai cô dám chơi xấu? Được thôi, cô sẽ cho anh ta biết thế nào là “gậy ông đập lưng ông”.
Cô lau khô nước mắt, cầm điện thoại lên, bấm số của Đồng Giai Thiến – vị hôn thê của Thạch Quân Nghị.
“Alo, Giai Thiến à? Mày dậy chưa?” Giọng cô ngọt ngào đến mức giả tạo, nhưng đầy vẻ bí hiểm.
“Ưm… tao dậy rồi. Có chuyện gì thế?” Giai Thiến ngái ngủ hỏi.
“À, không có gì đâu. Tao chán quá định rủ mày đi shopping thôi. Mà mày không ở cạnh anh trai tao à? Ừ, anh ấy bận. Ha ha, dĩ nhiên là bận rồi. Đàn ông mà, lúc nào chả lấy cớ bận rộn.”
Cô ngừng lại một chút, để sự nghi ngờ len lỏi vào đầu dây bên kia, rồi tiếp tục thả mồi: “Mà này, tao nhớ tối hôm nọ mày bảo mày ghét cái con nhỏ Linda gì đó thích mồi chài đàn ông đúng không? Ừ, tao vừa nghe nói sáng nay nó gọi điện đến máy anh trai tao đấy. Tao cũng không chắc lắm, nhưng mà giọng điệu lả lơi lắm…”
“Cái gì? Linda á?” Giọng Giai Thiến tỉnh hẳn, the thé lên vì ghen tuông.
“Thôi chết, tao lỡ mồm. Mày đừng có nói với anh tao là tao bảo nhé. Mà sáng nay tao gọi cho anh ấy mãi không được, chắc là đang bận họp… hoặc bận gì đó với ai đó. Thôi nhé, tao cúp máy đây, mày đừng có làm ầm lên đấy.”
Sắc Vi cúp máy, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Cô biết tính Đồng Giai Thiến, cơn ghen của cô ta đủ để thiêu rụi cả cái tập đoàn Duệ Sang. Anh trai cô muốn bận rộn đúng không? Cô sẽ cho anh ta bận đến mức không có thời gian mà thở.
Xong việc trả thù vặt, cô kéo ghế ra ngồi ngay trước cửa chính biệt thự. Cô sẽ đợi. Cô không tin A Hiển bỏ cô. Hắn chỉ đi đâu đó thôi, hắn sẽ về. Chắc chắn hắn sẽ về.
Một giờ trôi qua.
Hai giờ.
Một ngày.
Hai ngày.
Sắc Vi vẫn ngồi đó, như một bức tượng điêu khắc xinh đẹp nhưng u buồn. Cô không ăn, không ngủ, ai khuyên cũng không nghe. Cô nhìn chằm chằm ra cổng, nơi con đường trải dài tít tắp, hy vọng một bóng hình quen thuộc sẽ xuất hiện.
Đến rạng sáng ngày thứ ba.
68 tiếng đồng hồ trôi qua.
Một chiếc taxi màu vàng dừng lại trước cổng sắt.
Sắc Vi bật dậy, đôi chân tê cứng khiến cô suýt ngã. Cô lao ra cửa, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Cánh cửa xe mở ra. Một chàng trai bước xuống.
Quần áo xộc xệch, râu ria lởm chởm xanh rì trên cằm, đôi mắt thâm quầng trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sáng rực, kiên định và ấm áp như ngọn hải đăng.
Là hắn! Là A Hiển!
“A Hiển!” Cô hét lên, lao vào vòng tay hắn như một con chim nhỏ tìm thấy tổ ấm sau cơn bão tố.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận