Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau 3 tháng nỗ lực không ngừng nghỉ, cùng với sự hỗ trợ ngầm của Thạch Quân Nghị và trí tuệ thiên tài của mình, Triệu Tử Hiển đã làm nên điều kỳ tích. Hắn giành được hợp đồng hợp tác chiến lược với Tập đoàn V.
Ngày ký kết, hắn mặc bộ vest đen lịch lãm, phong thái tự tin đĩnh đạc khiến các đối tác Pháp phải trầm trồ. Không ai nghĩ chàng trai trẻ măng này lại có những nước đi sắc sảo và tầm nhìn xa rộng đến thế.
Sính lễ 1 tỷ đô la đã hoàn thành. Đám cưới được tổ chức long trọng tại Paris và sau đó là tiệc báo hỷ ở New York. Sắc Vi trở thành cô dâu xinh đẹp nhất, dù bụng đã lùm lùm nhưng vẫn rạng ngời hạnh phúc.
Thời gian trôi qua, con trai đầu lòng của họ – bé Triệu Dực – ra đời trong sự hân hoan của cả hai bên gia đình.

Một buổi trưa chủ nhật đầy nắng.
Căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô Paris ngập tràn ánh sáng. Sắc Vi vừa ăn xong bữa trưa thịnh soạn (tất nhiên là do chồng nấu), lười biếng nằm dài trên ghế sofa ngoài hiên tắm nắng.
Cô gối đầu lên đùi Tử Hiển, mắt lim dim hưởng thụ. Tử Hiển một tay cầm tập tài liệu, một tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, thi thoảng lại kéo chăn lên đắp cho cô khỏi lạnh.
Gió xuân hây hẩy thổi, mang theo mùi hương hoa cỏ trong vườn. Chim chóc hót líu lo. Khung cảnh bình yên đến lạ.
“A Hiển.” Cô khẽ gọi.
“Ừ?” Hắn đáp, mắt vẫn không rời tài liệu.
“Anh hạnh phúc không?”
Tử Hiển dừng tay, cúi xuống nhìn vợ. Hắn mỉm cười, nụ cười chứa đựng cả bầu trời dịu dàng: “Hạnh phúc. Rất hạnh phúc.”
“A Hiển.”
“Sao em?”
“Xin lỗi anh nhé.”
“Sao lại xin lỗi?”
“Em khó chiều quá, hành anh lên bờ xuống ruộng.” Cô bĩu môi, tự nhận thức được sự “hư hỏng” của mình.
“Không sao.” Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. “Em phải biết là anh rất thích bị em hành hạ. Anh nguyện ý để em sai bảo cả đời.”
Sắc Vi cười khúc khích: “Ừ, em biết rồi. Thế nên em mới không khách sáo đấy.”
“Triệu phu nhân.”
“Dạ?”
“Cảm ơn em đã không khách sáo.”
Hai bàn tay đan vào nhau, nhẫn cưới lấp lánh dưới nắng. Dù tương lai còn dài, dù còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần nắm tay nhau thế này, họ chẳng sợ gì cả.
“Hừ!”
Đột nhiên, Sắc Vi ném mạnh chiếc túi xách Gucci mới cóng xuống ghế, ngồi bật dậy, mặt hầm hầm.
Tử Hiển giật mình, nhìn vợ đang nổi cơn tam bành vô cớ. Hắn nhìn xuống chân, nơi con trai Triệu Dực 3 tuổi đang ngồi vẽ tranh rất ngoan, không hề chọc ghẹo mẹ.
“Sao thế em?” Hắn hỏi.
Sắc Vi quay sang, túm lấy áo hắn: “Anh nói xem! Anh trai em bị làm sao thế? Tại sao lại bỏ Đồng Giai Thiến mà đi cưới cái cô La Mỹ Vi ất ơ nào đó hả?”
Hóa ra là chuyện này. Thạch Quân Nghị vừa gây chấn động khi hủy hôn với Đồng Giai Thiến – mối tình 8 năm – ngay sát ngày cưới để kết hôn với một cô gái bình thường tên La Mỹ Vi.
Tử Hiển thở phào, tưởng chuyện gì. Hắn quay lại nhìn màn hình máy tính, đáp qua loa: “Ừ.”
“Anh ấy yêu Giai Thiến 8 năm trời! Sao có thể thay lòng đổi dạ nhanh thế? Lại còn bỏ bọn mình ở nhà thờ, tự ý chạy đi đăng ký với cô ta!”
“Ừ.”
“Có phải anh ấy bị đập đầu vào đâu không? Hay bị cô ta bỏ bùa? Em nghe nói cô ta chẳng có gì đặc biệt cả!”
“Ừ.”
“Anh nói xem, rốt cuộc là tại sao?”
“Ừ.”
Sắc Vi nheo mắt, nhận ra thái độ hờ hững của chồng. Cô quát lên: “Triệu Tử Hiển! Anh có nghe em nói không đấy?”
Tử Hiển vội vàng buông chuột, quay sang ôm lấy vai vợ, dỗ dành: “Sắc Vi, em tức giận cái gì chứ? Em với Đồng Giai Thiến suốt ngày cãi nhau như chó với mèo, gặp nhau là châm chọc, có thân thiết gì đâu? Cô ta không làm chị dâu em, chẳng phải tốt hơn sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận