Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu chuyện về sự “trưởng thành sớm” và tính cách “ông cụ non” của Triệu Dực không phải là mới.
Sắc Vi nhớ lại hồi thằng bé 2 tuổi rưỡi. Có lần nó bị cảm, Tử Hiển đi công tác vắng nhà nên cô phải đưa con đi khám.
Vị bác sĩ nhi khoa là một chàng trai trẻ tuổi, nhiệt tình thái quá. Thấy bé Dực mặt mày nghiêm trọng, anh ta cố gắng làm trò để chọc bé cười trước khi tiêm.
“Nào, cháu nhìn xem! Oa! Có con chim nhỏ bay qua kìa!” Bác sĩ trợn mắt, chỉ tay lên trần nhà, rồi giả vờ chộp lấy. “Chộp được rồi! Ăn nhé! Ám!” Anh ta giả vờ bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm.
Triệu Dực ngồi trên ghế, nhìn bác sĩ với ánh mắt lạnh tanh, không một chút cảm xúc. Không cười, không ngạc nhiên, không sợ hãi.
Bác sĩ hơi quê, nhưng vẫn cố gắng. Anh ta giấu tay ra sau lưng: “Ú òa! Con chim lại bay ra này!” Một con vẹt đồ chơi xuất hiện trên tay anh ta.
Triệu Dực nhíu mày – cái nhíu mày giống hệt Tử Hiển mỗi khi gặp đối tác ngớ ngẩn. Thằng bé quay sang nhìn mẹ, nói một câu xanh rờn:
“Mẹ ơi, con cảm thấy chúng ta nên đổi bác sĩ khác. Chú này có vấn đề về thần kinh.”
Cô y tá đứng cạnh suýt đánh rơi kim tiêm. Bác sĩ thì hóa đá tại chỗ, nụ cười tắt ngấm.
Sắc Vi cười đến mức đau cả bụng. Tối hôm đó gọi điện kể cho Tử Hiển nghe, hắn chỉ hỏi: “Bác sĩ đó là nam à? Trẻ không?”
“Trẻ, đẹp trai lắm.”
“Đưa máy cho con.”
Tử Hiển nói chuyện với con trai: “Tiểu Dực, làm tốt lắm. Lần này bố đi Đức về sẽ mua cho con bộ lego bản giới hạn.”
Quay trở lại hiện tại.
Thạch Sắc Vi quyết định bay sang Đài Bắc thăm anh trai và “chị dâu mới” La Mỹ Vi. Cô tò mò muốn biết người phụ nữ nào đã đánh bại được Đồng Giai Thiến.
Đi cùng cô tất nhiên là cái đuôi Triệu Tử Hiển và cục cưng Triệu Dực.
Tại biệt thự của Thạch Quân Nghị ở Đài Bắc.
Sắc Vi ngồi đối diện với La Mỹ Vi. Trái ngược với vẻ sắc sảo, sành điệu của Sắc Vi, La Mỹ Vi là một cô gái có vẻ ngoài bình thường, hơi ngốc nghếch, ăn mặc giản dị, lúc nào cũng cười ngây ngô.
“Chị là La Mỹ Vi?” Sắc Vi hỏi, ánh mắt đánh giá.
“Ừ, chào em, Sắc Vi. Chị nghe anh Nghị kể về em nhiều lắm.” Mỹ Vi cười tươi rói, không hề e dè trước khí thế của cô em chồng.
Sau vài ngày tiếp xúc, Sắc Vi phát hiện ra La Mỹ Vi tuy ngốc nghếch nhưng lại rất chân thành, thẳng thắn và… vô tư đến mức kỳ lạ. Cô ta không hề biết sợ Thạch Quân Nghị, cũng không hề quan tâm đến tiền bạc của anh.
Một buổi chiều, khi hai chị em ngồi ăn hoa quả (trong khi đám đàn ông đang bàn công việc), Sắc Vi quyết định “khai sáng” cho bà chị dâu ngây thơ này.
Cô kể cho Mỹ Vi nghe về “sính lễ” 1 tỷ đô la mà Thạch Quân Nghị thách cưới Tử Hiển.
“Chị biết không, anh ấy đòi chồng em 1 tỷ đô mới cho cưới đấy.” Sắc Vi khoe, giọng đầy tự hào về giá trị bản thân.
Mỹ Vi đang gặm táo, nghe xong thì mắt tròn mắt dẹt: “Oa! Lãng mạn quá! Giống như trong phim ấy! Chồng em giỏi thật đấy!”
Sắc Vi suýt ngã ngửa. “Đấy không phải trọng điểm! Trọng điểm là anh ấy đòi 1 tỷ đô cho em, còn lúc cưới chị, anh ấy đưa chị bao nhiêu tiền sính lễ?”
“À… anh ấy đưa chị 100 ngàn đài tệ…” Mỹ Vi thành thật khai báo.
“Đấy! Chị thấy chưa?” Sắc Vi đập bàn. “1 tỷ đô la Mỹ và 100 ngàn đài tệ! Chị tính xem chênh lệch bao nhiêu lần? Điều đó chứng tỏ anh ấy không coi trọng chị! Anh ấy xem thường chị!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận