Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cú Ngã “Vô Tình” Và Sự Chiếm Hữu Trong Xe Hơi
Bị Lý Lăng Trí nắm lấy cổ tay, ánh mắt Tiêu Hách lóe lên một tia giảo hoạt. Cậu không giằng ra ngay, mà nhân cơ hội nắm ngược lại cổ tay hắn.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà chỉ hai người cảm nhận được, Tiêu Hách đột ngột dùng lực đẩy mạnh tay mình về phía Lý Lăng Trí, sau đó… cậu ngã lăn xuống những bậc thang đá trơn trượt.
“Rầm!” Tiếng va chạm mạnh với nền đất ướt sũng vang lên, nước mưa bắn tung tóe.
Lục Thanh Yến giật mình tỉnh hẳn rượu, nhìn thấy Tiêu Hách nằm chật vật dưới đất, quần áo lấm lem bùn nước.
“Tiêu Hách!” Anh hoảng hốt hét lên, vùng khỏi tay Lý Lăng Trí, lao xuống bậc thang, không màng đến mưa gió.
Lý Lăng Trí đứng chết trân tại chỗ, gương mặt méo xệch. Hắn không ngờ thằng nhóc con này lại diễn sâu đến thế, dám dùng cả khổ nhục kế để hãm hại hắn.
“Anh Lục ơi…” Tiêu Hách nằm dưới đất, nước mưa hòa lẫn với nước mắt chảy dài trên gương mặt trắng bệch, đôi môi run run đầy vẻ đau đớn. Đôi mắt đỏ hoe của cậu nhìn anh đầy tủi hờn, khiến trái tim Lục Thanh Yến thắt lại vì xót xa.
+1
Trông cậu lúc này thật yếu đuối, thật đáng thương, như một chú cún nhỏ bị đá ra đường trong đêm mưa bão. Lục Thanh Yến vội vàng ngồi xuống, đưa tay lau nước mưa trên mặt cậu. Tiêu Hách thuận đà dụi mặt vào lòng bàn tay anh, cọ cọ đầy nũng nịu: “Anh Lục ơi… em đau…”.
“Ngã chỗ nào rồi? Đưa anh xem.” Lục Thanh Yến lo lắng hỏi, tay chân luống cuống kiểm tra người cậu.
Tiêu Hách chồm dậy, ôm chầm lấy Lục Thanh Yến, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc, giọng khàn đặc: “Chỗ nào cũng đau…”.
“Từ từ, em đừng ôm, để anh xem… Thư ký Trương sắp đến rồi, mình đi bệnh viện.”
“Không đâu, em mà buông ra anh ướt mưa mất.” Tiêu Hách lắc đầu nguầy nguậy, siết chặt vòng tay hơn, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Lý Lăng Trí đang đứng chết trân bên trên, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Lý Lăng Trí tức đến nổ phổi. Hắn trơ mắt nhìn “núi băng” Lục Thanh Yến bị thằng nhóc con kia lừa đến mụ mị đầu óc, quan tâm chăm sóc từng tí một.
May mắn thay, xe của thư ký Trương đã đến. Lục Thanh Yến chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến người cũ, vội vàng dìu Tiêu Hách vào trong xe.
Lý Lăng Trí chạy theo, giữ cửa xe: “Cậu nghe tôi nói…”
“Chuyện khác nói sau.” Lục Thanh Yến lạnh lùng cắt ngang, đóng sầm cửa xe lại trước mũi hắn.
Bên trong không gian ấm áp của chiếc xe hơi, Tiêu Hách lập tức quấn lấy Lục Thanh Yến như một loài dây leo ký sinh, tìm kiếm hơi ấm. Đuôi mắt cậu vẫn còn đỏ ửng, im lặng không nói gì, chỉ dụi đầu vào vai anh.
Lục Thanh Yến lấy chăn quàng lên người cậu, đau lòng hỏi: “Giờ thế nào rồi? Chỗ nào đau nhiều?”.
“Chân đau, tay đau, mông cũng đau…” Tiêu Hách than thở, rồi nhân cơ hội mách lẻo: “Lúc nãy ai đỡ anh thế? Nóng tính ghê luôn, đẩy em ngã đau điếng.”.
“Cũng chẳng phải ai quan trọng, chỉ là bạn đại học thôi.” Lục Thanh Yến cười khổ giải thích.
“Bạn đại học gì mà ôm ấp anh, còn hung dữ với em.” Tiêu Hách bĩu môi, tiếp tục diễn vai nạn nhân: “Đúng là không ra sao, lại còn để anh uống nhiều rượu như thế.”.
Lục Thanh Yến nhìn hàng mi ướt át đang chớp chớp của cậu, nhìn đôi môi đỏ mọng đang chu ra hờn dỗi, trái tim bỗng mềm nhũn. Ma xui quỷ khiến thế nào, anh đưa tay vuốt nhẹ sống mũi cao thẳng của cậu.
+1
Tiêu Hách im bặt, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn anh. Bầu không khí trong xe bỗng chốc trở nên mờ ám. Tiếng tim đập thình thịch của Lục Thanh Yến vang lên rõ mồn một trong lồng ngực. Tiêu Hách chớp mắt, dán sát má mình lên ngực trái của anh, lắng nghe nhịp đập rối loạn ấy.
+2
Thư ký Trương nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cảnh tượng ôm ấp kỳ lạ ở ghế sau nhưng khôn ngoan giữ im lặng. Tiêu Hách ngoan đến mức khiến người ta lầm tưởng cậu là một thiên thần vô hại, nhưng ánh mắt cậu nhìn Lục Thanh Yến lại chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng.
+1
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận