Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Sáng Của Kẻ Săn Mồi Và Người Hàng Xóm Mới
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu rọi lên căn phòng ngủ còn vương vất mùi vị của một đêm tình ái bí mật. Tiêu Hách ngồi bên mép giường, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang say ngủ của Lục Thanh Yến. Trong đầu cậu vẫn còn quay cuồng những hình ảnh điên loạn của đêm qua: tiếng rên rỉ vô thức, cơ thể oằn lên vì khoái cảm, và cả dòng tinh dịch trắng đục cậu đã bắn lên bụng, lên ngực người đàn ông này.
Cậu nhớ lại cảm giác khi lau người cho anh. Từng tấc da thịt mịn màng, từng đường cong cơ bắp săn chắc đều bị bàn tay cậu sờ soạng, chiếm hữu. Một sự thỏa mãn bệnh hoạn len lỏi trong tim Tiêu Hách. Cậu đã làm ô uế vị thần của mình, đã biến người đàn ông cao ngạo, lạnh lùng này thành một con búp bê tình dục rên rỉ dưới thân cậu, dù anh không hề hay biết.
“Ưm…”
Lục Thanh Yến khẽ cựa mình, lông mày nhíu lại vì cơn đau đầu búa bổ do dư âm của rượu. Anh mở mắt, đập vào mắt là trần nhà xa lạ, rồi ký ức tối qua ùa về. Anh quay sang, bắt gặp ánh mắt của Tiêu Hách.
Cậu nhóc thực tập sinh đang nằm nghiêng, chống đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh như cún con, hoàn toàn không có vẻ gì là “kẻ cưỡng bức” đêm qua. Một cánh tay cậu vắt ngang qua eo Lục Thanh Yến, chân gác lên chân anh, tư thế sở hữu và ỷ lại vô cùng.
“Chào buổi sáng, anh Lục.” Tiêu Hách mỉm cười, giọng nói khàn khàn ngái ngủ đầy quyến rũ.
Lục Thanh Yến giật mình, vội vàng ngồi dậy. Chiếc chăn trượt xuống, để lộ lồng ngực trần trụi. Anh cúi xuống nhìn, thấy mình đã được thay đồ ngủ sạch sẽ. Cảm giác nhớp nháp đêm qua dường như chỉ là ảo giác trong cơn say?
“Ừ, ngủ được không?” Lục Thanh Yến cố lấy lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng thường ngày, nhưng vành tai đã hơi ửng đỏ.
“Ngủ ngon lắm ạ. Giường anh thơm, người anh cũng thơm.” Tiêu Hách dụi đầu vào gối anh, hít hà một hơi thật sâu như kẻ nghiện thuốc, ánh mắt dán chặt vào xương quai xanh gợi cảm của Lục Thanh Yến.
Lục Thanh Yến cảm thấy không gian này quá mức mờ ám. Anh vội vàng xuống giường, đi vào phòng vệ sinh để che giấu sự bối rối.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Lục Thanh Yến vào bếp làm bữa sáng. Anh đơn giản chiên hai quả trứng ốp la, nướng vài lát bánh mì và hâm nóng sữa. Mùi thơm của đồ ăn lan tỏa khắp căn hộ nhỏ, mang lại cảm giác ấm cúng gia đình mà Tiêu Hách đã thiếu thốn từ lâu.
Khi Lục Thanh Yến dọn đồ ăn ra bàn, Tiêu Hách cũng vừa bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn ướt rũ xuống trán, gương mặt tươi tắn rạng ngời.
“Oa, thơm quá! Anh Lục nấu cho em ạ?” Tiêu Hách sà vào bàn ăn, mắt sáng rực như đèn pha.
“Nhà này còn ai vào đây nữa?” Lục Thanh Yến đáp gọn lỏn, nhưng khoé môi không giấu được nụ cười nhẹ.
Tiêu Hách cầm dao nĩa, cắt một miếng trứng lòng đào đưa lên miệng. Vị béo ngậy của trứng hòa quyện với bánh mì giòn tan khiến cậu cảm thấy như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian. Từ nhỏ đến lớn, cậu toàn ăn cơm do bảo mẫu nấu, bố mẹ bận rộn quanh năm, chưa bao giờ cậu được ăn một bữa cơm do chính tay người thân thiết nấu cho mình với sự quan tâm tỉ mỉ thế này.
“Ngon quá… Ngon thật sự…” Tiêu Hách lầm bầm, ánh mắt nhìn Lục Thanh Yến trở nên mềm mại và si mê hơn bao giờ hết. Cậu muốn ngày nào cũng được ăn cơm anh nấu, muốn ngày nào mở mắt ra cũng thấy anh.
Ăn xong, Lục Thanh Yến cầm chìa khóa xe: “Đi thôi, anh đưa cậu đến trường, rồi anh qua công ty.”
“Anh Lục chờ em một tí, em về nhà lấy sách vở đã.” Tiêu Hách nói, đứng dậy chạy ra cửa.
“Bảy rưỡi rồi, sợ không kịp…” Lục Thanh Yến định nói cậu về nhà bố mẹ lấy thì xa quá.
Nhưng lời chưa dứt, anh đã thấy Tiêu Hách móc chìa khóa từ trong túi quần, thản nhiên tra vào ổ khóa căn hộ đối diện nhà anh.
Cạch. Cửa mở.
Lục Thanh Yến: “…”
Năm phút sau, Tiêu Hách khoác ba lô chạy ra, hớn hở: “Xong rồi ạ! Đi thôi anh!”
Lục Thanh Yến nhìn cậu trân trối, rồi lắc đầu chịu thua. Anh không biết nên gọi đây là trùng hợp hay là âm mưu của thằng nhóc này nữa. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh lại thấy một chút vui vẻ len lỏi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận