Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Tỏ Tình Dưới Mưa Và Sự Chấp Thuận Ngọt Ngào
Cơn mưa mùa thu ở thành phố biển lạnh buốt thấu xương. Gió rít từng cơn, quất những hạt mưa rát rạt vào mặt người đi đường. Lục Thanh Yến lái xe trong cơn mưa mịt mù, lòng đầy lo lắng và ân hận. Anh gọi điện cho Tiêu Hách nhưng không ai bắt máy, nhắn tin cũng không thấy trả lời.
“Làm ơn, đừng đợi anh, hãy về rồi đi…” Anh lẩm bẩm, đạp chân ga.
Khi xe đến cổng trường Đại học T, khung cảnh vắng lặng, tối tăm. Sinh viên đã về hết từ lâu. Lục Thanh Yến đảo mắt nhìn quanh, và rồi trái tim anh thắt lại đau đớn.
Dưới một gốc cây lớn gần cổng trường, có một bóng người đang ngồi co ro.
Tiêu Hách.
Cậu nhóc trùm mũ áo hoodie lên đầu, ngồi xổm trên vỉa hè, lưng đeo ba lô, tay cầm chiếc điện thoại màn hình vẫn đang sáng nhưng không bấm gì cả. Nước mưa xuyên qua tán lá, rơi xuống ướt đẫm vai áo, ướt đẫm cả đôi giày thể thao của cậu. Cậu ngồi đó, cô độc và kiên nhẫn như một chú chó trung thành bị chủ bỏ rơi, quyết tâm đợi đến cùng dù trời có sập xuống.
Lục Thanh Yến vội vàng dừng xe, cầm ô lao ra ngoài mưa. Anh chạy đến trước mặt Tiêu Hách.
Cảm nhận được có người đến, Tiêu Hách từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt cậu tái nhợt vì lạnh, đôi mắt đỏ hoe, ướt đẫm nước mưa (hay là nước mắt?). Nhìn thấy Lục Thanh Yến, đôi mắt ấy lóe lên một tia sáng yếu ớt nhưng đầy tủi hờn.
“Anh…” Giọng cậu run rẩy, khàn đặc.
Lục Thanh Yến vứt luôn cả ô, ngồi xổm xuống, đưa hai tay áp lên đôi má lạnh ngắt của cậu để sưởi ấm.
“Xin lỗi, anh xin lỗi… Anh đến muộn… Sao em không tìm chỗ trú? Sao không về đi?” Giọng anh lạc đi vì xót xa.
Tiêu Hách dụi mặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy xuống. “Em tưởng anh không đến… Em sợ anh bỏ rơi em… Em đã chờ lâu lắm rồi…”
Câu nói ấy như một mũi dao đâm vào tim Lục Thanh Yến. Anh hối hận vô cùng vì sự tắc trách của mình. Anh vội vàng đỡ Tiêu Hách đứng dậy, dìu cậu vào trong xe, bật hệ thống sưởi lên mức cao nhất.
Trong không gian ấm áp của chiếc xe, Tiêu Hách vẫn còn run rẩy. Lục Thanh Yến lấy khăn bông lau khô tóc và mặt cho cậu, rồi lấy chiếc chăn dự phòng quấn chặt lấy người cậu.
Bất ngờ, Tiêu Hách chồm tới, ôm chầm lấy Lục Thanh Yến. Vòng tay cậu siết chặt lấy eo anh, như sợ anh sẽ biến mất lần nữa. Đầu cậu vùi vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, tìm kiếm sự an ủi.
“Anh Lục… anh thích em được không?”
Tiêu Hách thì thầm, giọng nói nũng nịu, van lơn nhưng cũng đầy khao khát chiếm hữu.
“Em muốn ở bên anh. Em thích anh lắm… Thích từ lần đầu tiên gặp rồi.”
Lục Thanh Yến cứng người lại. Lời tỏ tình đến quá đột ngột, trong một hoàn cảnh quá mức xúc động. Anh cảm nhận được cơ thể nóng hổi của chàng trai trẻ đang dán chặt vào mình, cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của cậu.
“Tiêu Hách… chúng ta hơn kém nhau mười tuổi. Anh… tính cách anh không thú vị đâu, yêu anh chán lắm.” Lục Thanh Yến cố gắng dùng lý trí để từ chối, nhưng vòng tay anh lại vô thức vỗ về lưng cậu.
“Không sao mà!” Tiêu Hách ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át nhìn sâu vào mắt anh. “Em chỉ cần anh thôi. Anh đồng ý đi, em sẽ ngoan, sẽ nghe lời anh, sẽ đối tốt với anh nhất trên đời.”
Nhìn vào đôi mắt chân thành và tha thiết ấy, bức tường phòng vệ trong lòng Lục Thanh Yến sụp đổ hoàn toàn. Anh thở dài, một nụ cười nhẹ nhõm và cam chịu hiện lên trên môi.
“Được rồi. Anh đồng ý.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận