Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi chiếc xe sang trọng của Lục Thanh Yến dừng lại trước cổng trường Đại học T, trời đã ngả về chiều. Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm đẫm sân bóng rổ ngoài trời, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa có chút ngột ngạt.
Anh không báo trước cho Tiêu Hách, định bụng sẽ dành cho bạn trai nhỏ một bất ngờ nho nhỏ sau ngày làm việc căng thẳng. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến anh phải nhướng mày ngạc nhiên.
Trên sân bóng, Tiêu Hách đang thi đấu như một con thú hoang bị thương.
Cậu di chuyển với tốc độ kinh hoàng, lướt qua các đối thủ như một cơn lốc. Động tác dẫn bóng mạnh mẽ, dứt khoát, tiếng đập bóng bộp bộp vang lên khô khốc, đầy giận dữ. Mái tóc đen của cậu ướt đẫm mồ hôi, bết vào vầng trán cao và thái dương. Chiếc áo ba lỗ thể thao sũng nước dính chặt vào cơ thể, phô bày từng thớ cơ bắp săn chắc, cuồn cuộn sức mạnh mỗi khi cậu bật nhảy.
Lục Thanh Yến đứng lặng lẽ phía sau đám đông nữ sinh đang hò reo, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của người yêu. Anh nhận ra sự bất thường trong cách chơi của Tiêu Hách hôm nay. Nó không phải là sự nhiệt huyết thông thường, mà là sự giải tỏa. Cậu đang trút giận lên trái bóng tội nghiệp kia.
“Vào! Vào rồi! Anh ấy đỉnh quá!”
“Đệt mẹ, sức bật của anh Hách kinh khủng thật, tao chưa thấy ai úp rổ uy lực như thế bao giờ!”
“Anh ơi cố lên! Anh đẹp trai quá! Cho em xin WeChat đi anh ơi!”
Tiếng hò reo, cổ vũ của đám con gái vang lên chói tai. Tiêu Hách dường như chẳng hề để tâm, cậu vừa thực hiện xong một cú úp rổ sấm sét, hai tay vẫn còn bám trên vành rổ, cơ thể đung đưa giữa không trung đầy kiêu hãnh và hoang dã. Cậu buông tay, tiếp đất nhẹ nhàng, rồi tiện tay kéo vạt áo lên lau mồ hôi trên mặt.
Hành động vô tình ấy để lộ ra sáu múi cơ bụng rắn rỏi, xếp đều tăm tắp như những thanh chocolate, mồ hôi trượt dài trên làn da màu đồng khỏe khoắn, chảy dọc xuống rốn và mất hút vào cạp quần thể thao trễ nải.
Đám con gái xung quanh rú lên như phát điên, tiếng la hét phấn khích xé toạc không gian.
Có lẽ do thần giao cách cảm giữa những kẻ đang yêu, hoặc do ánh nhìn chăm chú của Lục Thanh Yến quá nóng bỏng, Tiêu Hách đột ngột quay đầu lại. Giữa biển người đông đúc, ánh mắt cậu va phải hình bóng người đàn ông đang đứng tĩnh lặng dưới tán cây phía xa.
Lục Thanh Yến mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn nhẹ, gió chiều thổi tung mái tóc đen mềm mại của anh. Anh đứng đó, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt xung quanh, như một bức tranh tĩnh lặng và đẹp đẽ nhất thế gian. Thấy Tiêu Hách nhìn mình, khóe môi anh khẽ cong lên, nở một nụ cười dịu dàng, dung túng.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Tiêu Hách như ngừng đập. Cơn giận dữ, sự ghen tuông điên cuồng vì bức ảnh của Lý Lăng Trí bỗng chốc dịu lại, thay vào đó là sự rung động tê dại lan tỏa khắp tứ chi.
Vợ anh đến rồi. Vợ đang cười với anh. Nụ cười ấy chỉ dành riêng cho anh.
Nhưng cái gai trong lòng vẫn còn đó. Hình ảnh Lục Thanh Yến cười nói vui vẻ bên người khác trong quá khứ vẫn như một vết xước nhức nhối. Tiêu Hách mím môi, đôi mắt thoáng hiện lên vẻ tủi thân và hờn dỗi. Cậu muốn được dỗ dành, muốn được Lục Thanh Yến quan tâm đặc biệt hơn nữa, muốn chứng minh cho cả thế giới thấy Lục Thanh Yến thuộc về ai.
“Này ông, hiệp cuối rồi, xong đi ăn không?” Một đồng đội chạy lại vỗ vai Tiêu Hách, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Tiêu Hách cúi đầu, lạnh lùng đáp: “Không.” rồi ôm bóng đi ra giữa sân. Nhưng chỉ vài giây sau, khi người đồng đội đó chuẩn bị chuyền bóng, Tiêu Hách đột ngột ghé sát tai cậu ta, thì thầm một câu khiến đối phương ngỡ ngàng:
“Lát nữa, ông ngáng chân tôi một phát.”
“Hả?” Cậu bạn kia ngơ ngác, tưởng mình nghe nhầm. Đang yên đang lành tự nhiên đòi bị ngáng chân? Đây là chiến thuật mới à?
Tiêu Hách không giải thích, ánh mắt kiên định và đầy toan tính: “Ngáng tôi một phát thật đau vào. Sau trận tôi mời ông đi ăn lẩu, bao trọn gói.”
Lời đề nghị hấp dẫn cộng với vẻ mặt nghiêm túc của “đại ma vương” khiến cậu bạn không dám thắc mắc thêm. Trận đấu tiếp tục diễn ra căng thẳng. Và rồi, trong một pha tranh chấp bóng dưới rổ, đúng như kịch bản, cậu bạn kia “lỡ chân” đưa ra cản đường Tiêu Hách.
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên khiến cả sân bóng im bặt. Thân hình cao lớn gần hai mét của Tiêu Hách ngã sầm xuống sàn bê tông, trượt đi một đoạn.
“Trời ơi! Có sao không?”
“Đờ ra đấy làm gì, mau ra xem anh ấy đi!”
Tiêu Hách nằm dưới đất, hai tay ôm lấy mắt cá chân, khuôn mặt nhăn nhó, miệng rên rỉ đầy đau đớn. Bình thường, với tính cách lạnh lùng và cứng rắn của mình, cậu sẽ tự đứng dậy phủi bụi và chơi tiếp như không có gì xảy ra. Chẳng ai dám lại gần đỡ cậu.
Nhưng hôm nay thì khác. Tiêu Hách không đứng dậy. Cậu nằm đó, đôi mắt ngập nước, hướng cái nhìn đáng thương và đầy mong chờ về phía người đàn ông đang đứng ngoài rìa sân bóng.
Lục Thanh Yến, ngay khi thấy Tiêu Hách ngã xuống, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Nụ cười trên môi anh tắt ngấm, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Anh không màng đến ánh mắt tò mò của đám sinh viên, vội vã rẽ đám đông, bước nhanh về phía Tiêu Hách.
“Tiểu Hách!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận