Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không gian quán lẩu cay nhỏ hẹp, ngập tràn trong làn hơi nước trắng xóa bốc lên từ những nồi nước dùng sôi sùng sục. Mùi ớt, mùi hạt tiêu, mùi thịt bò hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tuổi sinh viên – nồng nàn, rẻ tiền nhưng ấm áp.
Tiêu Hách nắm chặt tay Lục Thanh Yến, kéo anh len lỏi qua những dãy bàn chật kín người. Dù đang giả vờ bị đau chân, nhưng cái cách cậu che chắn cho anh khỏi những va chạm vô tình lại toát lên sự mạnh mẽ và bảo vệ của một người đàn ông trưởng thành.
Lục Thanh Yến bước vào quán, cảm giác quen thuộc ùa tới khiến sống mũi anh hơi cay. Vẫn là những chiếc bàn gỗ sờn màu, những bức tường dán đầy giấy nhớ của các cặp đôi, tiếng ồn ào cười nói rôm rả. Anh vô thức đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn trong góc khuất cạnh cửa sổ – “chỗ ngồi cũ” của anh và Lý Lăng Trí.
Và thật trùng hợp, hay là định mệnh trêu ngươi, chiếc bàn đó đang trống.
“Anh Lục muốn ăn gì ạ?” Tiêu Hách kéo anh ngồi xuống đúng cái vị trí ấy, đưa thực đơn dán đầy băng dính nhem nhuốc cho anh. Cậu cố tình ngồi sát sạt vào anh, vai kề vai, đùi chạm đùi, tạo ra một bức tường ngăn cách anh với thế giới xung quanh.
Lục Thanh Yến giật mình, cầm lấy thực đơn nhưng mắt không nhìn vào chữ. “Món nào cũng được, em chọn theo sở thích của em đi.”
Tiêu Hách mỉm cười, ánh mắt tinh quái lướt qua gương mặt hơi thất thần của anh. Cậu biết Lục Thanh Yến đang nghĩ gì, nhưng cậu sẽ không để quá khứ ám ảnh anh nữa. Cậu nắm lấy tay anh dưới gầm bàn, ngón cái vuốt ve mu bàn tay anh, kéo sự chú ý của anh về phía mình.
“Cô chủ ơi, cho cháu một nồi uyên ương, thêm nhiều thịt bò ạ!” Tiêu Hách gọi lớn.
Bà chủ quán, một người phụ nữ trung niên phốp pháp với nụ cười hiền hậu, đang bận rộn tính tiền ở quầy. Nghe tiếng gọi, bà ngẩng lên, nheo mắt nhìn về phía góc quán. Khi ánh mắt bà chạm vào gương mặt Lục Thanh Yến, bà sững lại, vẻ mặt chuyển từ ngạc nhiên sang vui mừng tột độ.
“Ôi trời, A Yến phải không? Lâu lắm rồi mới thấy con quay lại đây!” Bà chủ lau vội tay vào tạp dề, bước nhanh tới, giọng nói hồ hởi như gặp lại người thân.
Bà nhìn Lục Thanh Yến với ánh mắt trìu mến, nhớ lại mười năm trước, chàng sinh viên đẹp trai nhưng ít nói này thường xuyên đến đây cùng một cậu bạn khác cũng nổi bật không kém. “Chớp mắt cái mấy đứa đã lớn, thành người thành đạt cả rồi. Nhưng với cô, nhìn con vẫn y hệt ngày xưa, chẳng già đi tí nào.”
Lục Thanh Yến mỉm cười lịch sự, đáp lại vài câu hỏi thăm xã giao. Bà chủ nói xong, lúc này mới chú ý đến chàng trai cao lớn ngồi bên cạnh anh. Bà nhìn Tiêu Hách, rồi lại nhìn Lục Thanh Yến, mắt sáng lên:
“A Yến, đây là em trai con hả? Đẹp trai quá, nhìn hai đứa có nét giống nhau ghê, đều cao ráo sáng sủa. Con tên là gì thế chàng trai?”
Bà chủ thân thiện vỗ vỗ vào vai Tiêu Hách, khen ngợi hết lời. Trong mắt bà, Tiêu Hách và Lục Thanh Yến nhìn như hai anh em ruột cực phẩm.
Tiêu Hách đang gắp rau, nghe thấy hai chữ “em trai” thì động tác khựng lại. Nụ cười trên môi cậu vẫn giữ nguyên, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia sắc bén. Cậu đặt đũa xuống, đứng dậy, trịnh trọng bắt tay bà chủ, rồi hơi nghiêng đầu, dựa sát vào vai Lục Thanh Yến đầy tình tứ.
“Chị ơi,” Cậu gọi ngọt xớt, cái miệng dẻo quẹo khiến bà chủ cười tít mắt. “Em không phải em trai anh Lục đâu ạ.”
Cậu ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào bà chủ, rồi chuyển sang nhìn Lục Thanh Yến đầy thâm tình, giọng nói rõ ràng, rành mạch từng chữ một, như muốn tuyên bố cho cả thế giới biết:
“Em là bạn trai của anh ấy.”
Không gian quanh chiếc bàn nhỏ bỗng chốc tĩnh lặng. Bà chủ quán sững sờ, nụ cười cứng lại trên môi. Bà nhìn Lục Thanh Yến, rồi nhìn Tiêu Hách, vẻ mặt hoang mang tột độ. Bạn trai? Không phải Lý Lăng Trí sao? Chẳng phải hai đứa nó…
“Ôi chao… hai đứa… yêu nhau ư?” Bà lắp bắp, cố gắng tiêu hóa thông tin.
Lục Thanh Yến cảm nhận được bàn tay Tiêu Hách đang siết chặt tay mình dưới bàn, lòng bàn tay cậu nóng hổi, truyền sang anh một luồng sức mạnh và cả sự bất an lo sợ anh sẽ chối bỏ. Anh nhìn cậu nhóc đang xù lông bảo vệ lãnh thổ, trái tim mềm nhũn. Anh cười nhẹ, nụ cười không còn gượng gạo mà tràn đầy sự cưng chiều và thừa nhận.
“Đúng thế ạ, bọn con mới hẹn hò gần đây.”
Lời xác nhận của Lục Thanh Yến như một dấu son đóng lên mối quan hệ của họ. Tiêu Hách sướng rơn, cái đuôi vô hình đằng sau như đang vẫy tít mù. Cậu đắc ý nhìn bà chủ, ánh mắt như muốn nói: “Thấy chưa, anh ấy là của tôi.”
Bà chủ quán tuy ngạc nhiên nhưng cũng là người từng trải, nhanh chóng lấy lại vẻ niềm nở. Bà vỗ vai Tiêu Hách, cười nói vài câu chúc phúc rồi đi vào bếp giục đồ ăn.
Tiêu Hách chống cằm nhìn Lục Thanh Yến, đôi mắt đào hoa cong lên thành hình trăng khuyết, vẻ mặt thỏa mãn như mèo ăn được cá. “Tiểu công chúa này,” Lục Thanh Yến bật cười, đưa tay véo nhẹ má cậu. Tiêu Hách hất cằm kiêu ngạo, tận hưởng sự nuông chiều ấy.
Bữa ăn diễn ra trong không khí ngọt ngào đến sến súa. Tiêu Hách gắp thức ăn cho anh, lau miệng cho anh, thậm chí còn đòi anh đút cho ăn vì “tay đau” (dù lúc nãy kêu đau chân). Lục Thanh Yến cũng chiều theo mọi yêu sách vô lý của cậu.
Khi họ rời đi, trời đã tối hẳn. Gió đêm se lạnh thổi qua. Tiêu Hách cởi chiếc khăn quàng cổ của mình ra, cẩn thận quàng lên cổ Lục Thanh Yến, rồi nắm chặt tay anh, dắt anh đi như dắt một đứa trẻ, bỏ lại sau lưng quán lẩu chứa đầy ký ức của người cũ.
________________

Khoảng mười lăm phút sau khi họ rời đi, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đỗ xịch trước cửa quán. Cửa xe mở ra, Lý Lăng Trí bước xuống, vội vã đi vào trong. Hắn nhìn quanh quất tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, nhưng chỉ thấy những gương mặt xa lạ.
“Cô ơi!” Hắn gọi bà chủ đang dọn bàn.
“Ôi con trai, sao lại đến đây?” Bà chủ nhận ra Lý Lăng Trí, vui vẻ chào đón.
“Lục Thanh Yến đâu rồi cô? Cậu ấy hẹn con ở đây mà?” Giọng hắn gấp gáp, đầy lo lắng.
Bà chủ ngạc nhiên: “A Yến á? Cậu ấy vừa mới đi xong mà. Hai đứa hẹn nhau à? Sao lại lệch pha thế?”
Lý Lăng Trí chết lặng. “Đi rồi ạ? Cậu ấy đi đâu?”
“Chắc đi về phía Tây, hướng bãi đỗ xe ấy. A Yến đi cùng bạn trai mà, chắc chưa đi xa đâu.”
Hai chữ “bạn trai” nổ tung trong đầu Lý Lăng Trí như sấm sét giữa trời quang. Hắn túm lấy vai bà chủ, giọng lạc đi: “Bạn trai ư? Cô nói gì cơ?”
“Ừ, cậu nhóc đi cùng ấy, cao to đẹp trai lắm. Chính A Yến thừa nhận mà.”
Mặt Lý Lăng Trí tái mét. Hắn buông bà chủ ra, lao vụt ra khỏi quán, chạy về phía Tây. Gió lạnh quất vào mặt hắn đau rát, nhưng không bằng nỗi đau đang cào xé trong tim. Lục Thanh Yến có bạn trai? Không thể nào! Anh ấy vẫn còn yêu hắn, hắn biết điều đó!
Hắn chạy thục mạng, và rồi, dưới ánh đèn đường vàng vọt phía xa, hắn nhìn thấy bóng lưng của hai người đàn ông.
Một người cao lớn đang choàng tay ôm lấy người kia, kéo tay người kia nhét vào túi áo khoác của mình để giữ ấm. Họ đi sát bên nhau, thân mật đến mức không một kẽ hở nào có thể lọt vào.
Lý Lăng Trí sững lại, hơi thở nghẹn ngào trong cổ họng. Hắn nhận ra bóng lưng gầy gò thanh mảnh của Lục Thanh Yến, và cả cái nghiêng đầu mỉm cười dịu dàng của anh dành cho chàng trai trẻ bên cạnh. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy… đã từng chỉ thuộc về một mình hắn.
Giờ đây, nó đã là của người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận