Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bóng ma tham vọng và ánh nhìn của kẻ săn mồi
Ký ức về vụ bắt cóc năm xưa, dù đã được Lục Thanh Yến xoa dịu bằng tình yêu và sự bao dung, vẫn để lại trong Tiêu Hách một vết hằn không thể xóa nhòa: sự chiếm hữu đến mức cực đoan. Cậu muốn giấu Lục Thanh Yến đi, muốn xây một tòa lâu đài chỉ có hai người, nơi ánh mắt của kẻ khác không thể chạm tới “daddy” của cậu.
Nhưng hiện thực lại không cho phép điều đó. Lục Thanh Yến là một con đại bàng kiêu hãnh trên thương trường, không phải chim hoàng yến trong lồng son.
Hôm nay là ngày hội nghị báo cáo thường niên của các giám đốc chi nhánh, một sự kiện quan trọng của tập đoàn Tiêu thị. Phòng họp lớn trên tầng cao nhất được bao phủ bởi không khí trang nghiêm, mùi cà phê đắt tiền hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng của giới thượng lưu.
Lục Thanh Yến dẫn đầu đoàn tùy tùng bước vào, phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng như một vị tướng ra trận. Anh mặc bộ âu phục cắt may thủ công màu xanh than, tôn lên vóc dáng cao ráo và vòng eo thon gọn đáng ghen tị. Tiêu Hách ngoan ngoãn đi theo sau, đóng vai một thực tập sinh gương mẫu, nhưng đôi mắt sau cặp kính không độ lại âm thầm quét qua từng gương mặt trong phòng họp như một radar dò tìm mối nguy hiểm.
Tiêu Kiến Quốc ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn thấy con trai và “con dâu tương lai” phối hợp ăn ý thì gật đầu hài lòng. Nhưng sự chú ý của Tiêu Hách nhanh chóng bị thu hút bởi người đàn ông ngồi cách bố cậu không xa.
Đó là một người đàn ông trung niên, trạc tuổi bố cậu nhưng có vẻ ngoài chải chuốt hơn. Gương mặt gầy gò, đôi mắt hẹp dài sắc bén toát lên vẻ khôn lanh và toan tính. Tiêu Hách nhận ra y – Triệu Tử Hải, một đối tác lâu năm của Tiêu thị, cũng là người được đồn đại là “bá chủ” của một vùng thị trường phía Nam.
Điều khiến Tiêu Hách khó chịu không phải là danh tiếng của y, mà là ánh mắt y đang dán chặt lên người Lục Thanh Yến. Đó không phải ánh nhìn của đối tác dành cho nhau, mà là ánh nhìn của một con sói già đang thèm thuồng nhìn miếng mỡ ngon trước miệng.
“Đây là… Tiêu Hách sao?” Triệu Tử Hải lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. Y làm bộ ngạc nhiên: “Tiểu Hách đang thực tập ở công ty à? Lớn nhanh quá nhỉ.”
Tiêu Hách nén sự chán ghét trong lòng, lễ phép đáp: “Cháu chào chú Triệu. Năm nay cháu năm cuối rồi, muốn đến công ty học hỏi kinh nghiệm từ bố và các anh chị, để sau này tốt nghiệp không bị bỡ ngỡ ạ.”
“Tốt, tốt lắm. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.” Triệu Tử Hải cười giả lả, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Y quay sang Lục Thanh Yến, ánh mắt trượt từ khuôn mặt tuấn tú xuống chiếc cổ trắng ngần đang lấp ló sau cổ áo sơ mi của anh. “Giờ cậu chủ nhỏ đang theo ai học việc thế?”
Lục Thanh Yến cảm nhận được ánh nhìn nhớp nhúa đó. Anh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, lạnh nhạt đáp: “Hiện tại cậu ấy đang theo tôi.”
“Ồ? Theo Thanh Yến à?” Triệu Tử Hải nhướng mày, giọng điệu trở nên cợt nhả đầy ẩn ý. “Thế thì học được nhiều lắm đấy. Thanh Yến không chỉ giỏi việc công, mà việc tư… chắc cũng khéo léo lắm.”
Yết hầu của Triệu Tử Hải khẽ chuyển động khi nhìn chằm chằm vào vòng eo của Lục Thanh Yến. Trong giới này, ai chẳng biết Lục Thanh Yến là đóa hoa cao lãnh khó hái, nhưng càng khó hái lại càng kích thích ham muốn chinh phục của những kẻ có tiền có quyền.
Tiêu Hách đứng bên cạnh, bàn tay buông thõng bên hông đã siết chặt thành nắm đấm. Cậu muốn lao đến đấm nát cái bản mặt giả tạo kia, móc đôi mắt đang dám thèm muốn người đàn ông của cậu. Nhưng Lục Thanh Yến dường như cảm nhận được sát khí của cậu, anh lén đưa tay ra sau, nắm nhẹ lấy ngón tay cậu, trấn an.
Hành động nhỏ bé ấy như dòng nước mát tưới tắt ngọn lửa đang bùng lên trong Tiêu Hách. Cậu hít sâu một hơi, bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn của mình che khuất tầm nhìn của Triệu Tử Hải, mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh băng:
“Vâng, anh Lục dạy bảo cháu rất tận tình. Cháu nghĩ mình sẽ học được ‘tất cả’ mọi thứ từ anh ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận