Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự thân mật nơi công sở
Hội nghị bắt đầu. Những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp lần lượt hiện lên màn hình lớn. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng và nghiêm túc.
Lục Thanh Yến ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe và ghi chép. Tiêu Hách ngồi ngay sát bên cạnh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc tỏa ra từ cơ thể anh.
Dù đang đóng vai thực tập sinh, nhưng Tiêu Hách chẳng hề kiêng dè. Cậu liên tục ghé sát vào tai Lục Thanh Yến, thì thầm hỏi han những điều cậu “chưa hiểu”.
“Anh Lục, chỉ số này có ý nghĩa gì thế ạ?”
“Anh Lục, tại sao chỗ này lại giảm sút?”
Lục Thanh Yến biết thừa thằng nhóc này đang giả vờ. Với trí thông minh của Tiêu Hách, mấy cái báo cáo này cậu chỉ cần liếc qua là hiểu. Nhưng anh vẫn kiên nhẫn nghiêng đầu, hạ thấp giọng giải thích cho cậu.
“Đây là biên độ lợi nhuận gộp, sở dĩ giảm là do chi phí nguyên vật liệu đầu vào tăng…”
Khoảnh khắc Lục Thanh Yến nghiêng người, hơi thở ấm nóng của anh phả vào má Tiêu Hách. Cậu tham lam hít lấy, ánh mắt không nhìn vào màn hình máy tính bảng mà dán chặt vào đôi môi đang mấp máy của anh. Đôi môi ấy hồng hào, mềm mại, đêm qua còn rên rỉ gọi tên cậu, sáng nay lại nghiêm túc nói chuyện công việc. Sự tương phản này kích thích Tiêu Hách đến phát điên.
“Hiểu chưa?” Lục Thanh Yến quay sang, bắt gặp ánh mắt nóng rực của cậu.
“Chưa hiểu lắm ạ.” Tiêu Hách chớp mắt vô tội, tay ở dưới gầm bàn lén lút đặt lên đùi anh, vuốt nhẹ. “Thầy giáo giảng kỹ hơn chút nữa đi.”
Lục Thanh Yến giật mình, toàn thân cứng đờ. Anh liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang tập trung vào bài thuyết trình của giám đốc chi nhánh phía Bắc, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh cấu nhẹ vào tay Tiêu Hách cảnh cáo, nhưng không hất ra.
Hành động thân mật lén lút giữa chốn đông người mang lại một khoái cảm tội lỗi và kích thích khó tả.
Tuy nhiên, màn “tình cảm thầy trò” này không qua mắt được tất cả mọi người. Ở phía đối diện, Triệu Tử Hải vẫn luôn quan sát Lục Thanh Yến. Y nheo mắt, nhìn thấy vành tai hơi đỏ lên của Lục Thanh Yến và ánh mắt như muốn nuốt chửng người của Tiêu Hách. Y cười khẩy trong lòng, thầm nghĩ giới trẻ bây giờ thật bạo dạn.
“Nghỉ giải lao năm phút!” Tiếng của chủ tịch Tiêu vang lên, phá vỡ bầu không khí làm việc.
Mọi người bắt đầu đứng dậy vươn vai, đi lại hoặc rót nước. Lục Thanh Yến giảng giải liên tục nãy giờ nên cổ họng khô khốc. Anh cầm chai nước suối trên bàn, vặn nắp và uống một ngụm. Yết hầu anh trượt lên xuống theo từng ngụm nước, một hình ảnh quyến rũ chết người trong mắt những kẻ đang quan sát.
Anh vừa đặt chai nước xuống, một bàn tay khác đã vươn tới, cầm lấy nó.
Là Triệu Tử Hải.
“Hơi khát, không ngại tôi uống nước của cậu chứ, giám đốc Lục?”
Lời nói thì hỏi ý kiến, nhưng hành động thì đã đưa chai nước lên miệng. Triệu Tử Hải nhìn thẳng vào mắt Lục Thanh Yến, môi y ngậm lấy miệng chai – nơi đôi môi Lục Thanh Yến vừa chạm vào – và uống một hơi cạn sạch nửa chai còn lại.
Hành động này không chỉ là mất lịch sự, mà là một sự quấy rối trắng trợn, một sự khẳng định quyền lực và ham muốn dơ bẩn. Y đang gián tiếp hôn môi anh trước mặt bao nhiêu người.
Lục Thanh Yến sững sờ, cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Anh không ngờ Triệu Tử Hải lại dám làm trò này ngay trong phòng họp.
“Cảm ơn nước của cậu, ngọt lắm.” Triệu Tử Hải liếm môi, ánh mắt dâm dục quét qua người anh.
Tiêu Hách chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Máu trong người cậu sôi lên sùng sục, lý trí đứt phựt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận