Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vị khách không mời
Sự bình yên ngọt ngào của buổi sáng cuối tuần bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa reo vang dồn dập.
“Ai thế nhỉ?” Tiêu Hách nhíu mày, lầm bầm. Cậu đang ôm Lục Thanh Yến lăn lộn trên giường, tận hưởng da thịt kề cận, chẳng muốn rời xa chút nào.
“Em ra mở cửa đi, anh mệt lắm, không dậy nổi.” Lục Thanh Yến dụi đầu vào ngực cậu, giọng ngái ngủ lười biếng. Đêm qua bị hành hạ quá sức, giờ thắt lưng anh mỏi nhừ, chân tay rã rời.
Tiêu Hách thở dài, miễn cưỡng bò dậy. Cậu chỉ mặc độc chiếc quần đùi rộng thùng thình, để lộ thân trên trần trụi với những cơ bắp săn chắc và đầy rẫy vết cào xước – chiến tích huy hoàng của đêm qua. Dấu hôn đỏ chót chi chít trên cổ và ngực càng làm tăng thêm vẻ phong trần, hoang dã.
Cậu lê bước ra phòng khách, vừa đi vừa gãi đầu, thầm nguyền rủa kẻ nào dám phá đám buổi sáng tốt lành của họ.
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Tiêu Hách chống một tay lên khung cửa, tay kia gãi bụng, vẻ mặt ngái ngủ và hơi cau có nhìn người đứng bên ngoài.
“Ai đấy?” Giọng cậu trầm thấp, thiếu kiên nhẫn.
Đứng trước cửa là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, toát lên vẻ sắc sảo và quyền lực. Trên tay cô đang bế một bé gái xinh xắn tầm bốn, năm tuổi.
Người phụ nữ sững sờ nhìn chằm chằm vào chàng trai bán khỏa thân trước mặt. Ánh mắt cô quét từ gương mặt điển trai, xuống vòm ngực vạm vỡ đầy vết tích ân ái, rồi dừng lại ở chiếc quần đùi xộc xệch.
“Cậu… là ai?” Cô hỏi, giọng nói lạnh lùng, mang theo sự cảnh giác cao độ.
Tiêu Hách cũng ngớ người. Cậu nhận ra nét mặt người phụ nữ này có vài phần giống Lục Thanh Yến, đặc biệt là đôi mắt phượng sắc sảo. Một linh cảm chẳng lành ập đến.
“Tiểu Hách, ai đấy em?”
Tiếng Lục Thanh Yến vọng ra từ phòng ngủ. Anh khoác vội chiếc áo choàng tắm, đi ra xem tình hình. Khi nhìn thấy người đứng ở cửa, anh giật mình, mắt mở to kinh ngạc.
“Chị? Sao chị lại đến đây?”
Tiêu Hách đứng hình. Chị? Chị gái của Lục Thanh Yến?
“Mẹ ơi, chú này đẹp trai quá!” Cô bé trong lòng người phụ nữ bỗng reo lên, chỉ tay vào Tiêu Hách, đôi mắt tròn xoe lấp lánh sự thích thú.
Người phụ nữ – Lục Văn – không để ý đến con gái, cô bước thẳng vào nhà, lướt qua Tiêu Hách như một cơn gió lạnh, đi thẳng đến trước mặt Lục Thanh Yến.
“Chị nhắn tin từ tối qua mà cậu không trả lời. Gọi điện cũng không nghe.” Lục Văn trách móc, rồi quay sang nhìn Tiêu Hách với ánh mắt soi mói như tia X-quang. “Cậu ta là ai? Đừng nói với chị đây là ‘bạn cùng phòng’ nhé.”
Không khí trong phòng khách cô đặc lại. Lục Thanh Yến hít sâu một hơi, anh biết không thể giấu giếm được nữa. Anh bước đến bên cạnh Tiêu Hách, nắm lấy bàn tay đang toát mồ hôi của cậu, nhìn thẳng vào mắt chị gái.
“Giới thiệu với chị, đây là Tiêu Hách. Bạn trai em.”
Lục Văn nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở bàn tay hai người đang nắm chặt. Sự im lặng kéo dài vài giây, căng thẳng đến mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Tiêu Hách, người vừa nãy còn hung hăng “canh cửa”, giờ đây thu mình lại như con cún con biết lỗi. Cậu cúi đầu chào, giọng lí nhí: “Em chào chị ạ.”
Lục Văn nhìn cậu một lượt nữa, rồi thở dài, đặt con gái xuống đất. “Được rồi, đóng cửa lại đi. Chúng ta cần nói chuyện.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận