Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bài kiểm tra của chị gái
Lục Điềm Điềm, cô cháu gái nhỏ của Lục Thanh Yến, dường như không hề cảm nhận được bầu không khí căng thẳng của người lớn. Cô bé vừa được đặt xuống đất đã lon ton chạy lại ôm chân Tiêu Hách, ngước đôi mắt to tròn long lanh lên nhìn cậu đầy ngưỡng mộ.
“Chú ơi, chú cao thế! Chú bế con với!”
Tiêu Hách bối rối nhìn Lục Thanh Yến cầu cứu, nhưng anh trai của cậu đang bận đối phó với ánh nhìn “hình viên đạn” của bà chị quyền lực.
“A Yến, vào phòng làm việc với chị.” Lục Văn ra lệnh, giọng điệu không cho phép từ chối. “Để Điềm Điềm chơi với… cậu bạn nhỏ này của cậu.”
Lục Thanh Yến gật đầu, vỗ vỗ vai Tiêu Hách trấn an: “Em chơi với Điềm Điềm một lát nhé. Anh nói chuyện với chị chút.”
Tiêu Hách nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa. Cậu cúi xuống, bế bổng Lục Điềm Điềm lên. Cô bé cười khanh khách, vòng tay ôm cổ cậu, mùi sữa thơm nồng phả vào mũi.
“Ngoan nhé, chú chơi với con.” Tiêu Hách thì thầm, cố gắng nở nụ cười thân thiện nhất có thể.
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại, ngăn cách hai thế giới. Tiêu Hách bế Điềm Điềm ra ghế sofa ngồi.
“Chú tên là gì ạ?” Điềm Điềm hỏi, tay nghịch nghịch lọn tóc của Tiêu Hách.
“Chú tên là Tiêu Hách. Còn con?”
“Con là Lục Điềm Điềm. Chú Hách ơi, chú là bạn trai của cậu Yến thật ạ? Chú đẹp trai hơn mấy chú trước nhiều!”
Tiêu Hách suýt sặc nước bọt. “Mấy chú trước”? Lục Thanh Yến có nhiều người yêu cũ thế sao? Cơn ghen tuông nhen nhóm nhưng cậu nhanh chóng dập tắt. Trẻ con biết gì đâu.
“Điềm Điềm thích chơi gì nào?” Tiêu Hách đánh trống lảng.
Mắt cô bé sáng rực lên: “Chú biết chơi game không? Game bắn súng ấy! Mẹ con có tài khoản xịn lắm mà mẹ chẳng bao giờ cho con chơi. Mẹ bảo con gà, toàn làm tụt hạng của mẹ.”
Tiêu Hách bật cười. Hóa ra bà chị quyền lực kia cũng là một game thủ ngầm sao?
“Được rồi, đưa điện thoại đây, chú gánh con.”

Nửa tiếng sau, khi Lục Văn và Lục Thanh Yến bước ra khỏi phòng làm việc, họ chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ.
Tiêu Hách và Điềm Điềm đang chụm đầu vào nhau trước màn hình điện thoại, hò hét ầm ĩ.
“Bên trái! Bên trái! Bắn nó! Đúng rồi! Tuyệt vời!”
“Chú Hách đỉnh quá! Giết hết bọn nó đi chú ơi!”
Lục Văn khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa, nhìn chăm chú vào chàng trai trẻ đang hết mình vì con gái cô. Ánh mắt sắc bén của cô dịu đi vài phần.
“Thắng rồi!” Tiêu Hách và Điềm Điềm đập tay nhau high-five, cười vang nhà.
Lúc này, Tiêu Hách mới nhận ra sự hiện diện của hai người lớn. Cậu giật mình đứng dậy, chỉnh lại quần áo (lúc nãy đã kịp mặc thêm cái áo thun), vẻ mặt lại trở về chế độ “con rể ra mắt”.
Lục Văn bước tới, ngồi xuống ghế đối diện, ra hiệu cho Tiêu Hách ngồi xuống. Lục Thanh Yến ngồi bên cạnh cậu, nắm tay cậu dưới gầm bàn.
“Cậu bao nhiêu tuổi?” Lục Văn bắt đầu màn tra khảo.
“Dạ, em hai mươi hai tuổi, đang là sinh viên năm cuối ạ.” Tiêu Hách trả lời rành rọt.
“Hai mươi hai…” Lục Văn nhịp nhịp ngón tay lên bàn. “Kém A Yến mười tuổi. Còn trẻ quá. Chưa có sự nghiệp, chưa có gì trong tay.”
Tiêu Hách mím môi, cảm thấy tự ái nhưng vẫn kiên định đáp: “Em sắp tốt nghiệp rồi ạ. Em có năng lực, nhà em cũng… có điều kiện. Em nhất định sẽ không để anh Lục phải chịu khổ.”
Lục Văn cười khẩy: “Nhà có điều kiện? Cậu định dùng tiền của bố mẹ để nuôi A Yến sao? A Yến nhà tôi không cần ai nuôi cả, nó tự kiếm được tiền, rất nhiều tiền là đằng khác.”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm nghị, dò xét sâu vào tâm can Tiêu Hách.
“Tôi hỏi cậu một câu. A Yến công việc rất bận rộn, áp lực lớn. Nó cần một người có thể chăm sóc nó, lo lắng cho gia đình, làm hậu phương vững chắc. Cậu còn trẻ, chắc chắn còn nhiều tham vọng bay nhảy. Liệu cậu có chấp nhận… lùi về sau, làm một người nội trợ, nấu cơm, dọn dẹp, chăm sóc A Yến không?”
Đây là một câu hỏi bẫy. Một đòn tâm lý nặng nề đánh vào lòng tự trọng của bất kỳ người đàn ông nào, đặc biệt là một chàng trai trẻ đầy kiêu hãnh như Tiêu Hách.
Tiêu Hách sững người. Làm nội trợ? Ở nhà nấu cơm? Cậu đường đường là thiếu gia nhà họ Tiêu, là nam thần đại học T…
Nhưng rồi, cậu quay sang nhìn Lục Thanh Yến. Anh đang nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, nhưng không hề can thiệp, tôn trọng quyết định của cậu. Tiêu Hách nhớ lại những bữa cơm hộp lạnh ngắt anh hay ăn, nhớ lại những đêm anh làm việc đến kiệt sức, nhớ lại căn nhà quạnh quẽ thiếu hơi người.
Lục Thanh Yến cần được yêu thương, chăm sóc. Và Tiêu Hách muốn là người làm điều đó.
Cậu hít sâu một hơi, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Văn, giọng nói chắc nịch:
“Em làm được. Chỉ cần là vì anh Lục, em sẵn sàng làm mọi thứ. Em sẽ học nấu ăn, sẽ chăm sóc nhà cửa. Em muốn anh ấy mỗi ngày đi làm về đều có cơm ngon canh ngọt, có người chờ đợi. Sự nghiệp của em quan trọng, nhưng anh Lục quan trọng hơn tất cả.”
Sự chân thành và quyết tâm trong mắt Tiêu Hách khiến Lục Văn bất ngờ. Cô nhìn cậu một lúc lâu, rồi khóe môi từ từ cong lên một nụ cười hài lòng.
“Tốt. Nhớ lấy lời cậu nói ngày hôm nay.”
Cô quay sang Lục Thanh Yến, nháy mắt: “Được đấy. Cậu nhóc này… chị duyệt.”
Lục Thanh Yến thở phào nhẹ nhõm, siết chặt tay Tiêu Hách, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Tiêu Hách cũng cười toe toét, cảm giác như vừa trúng số độc đắc. Ải khó khăn nhất đã qua, giờ đây, cậu chính thức được gia đình “vợ” chấp nhận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận