Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự hòa hợp bất ngờ và lời hứa ngây ngô
Lục Thanh Yến đứng tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dõi theo ba người đang ngồi chụm đầu trên ghế sofa. Một bức tranh gia đình kỳ lạ mà anh chưa từng dám mơ tới.
Trên màn hình điện thoại, trận chiến game đang đi vào hồi kết gay cấn. Tiếng súng đạn ảo, tiếng hiệu ứng kỹ năng nổ tung hòa lẫn với tiếng hò hét phấn khích của Lục Điềm Điềm và những câu chỉ đạo “máu lửa” của Lục Văn.
“Bên phải! Nó núp trong bụi cỏ kìa! Giết nó đi chú Hách!” Điềm Điềm hét lên, tay nhỏ xíu đấm đấm vào không khí đầy kích động.
“Đừng để nó chạy thoát! Mẹ kiếp, dám chặn đường bà à?” Lục Văn, người phụ nữ quyền lực của giới luật sư, lúc này chẳng khác gì một game thủ hiếu chiến, văng tục một cách tự nhiên đến mức Lục Thanh Yến phải day trán.
Và ở giữa, Tiêu Hách – “chàng rể” đang trong giai đoạn thử việc – mồ hôi lấm tấm trên trán, ngón tay lướt trên màn hình nhanh như múa, miệng lẩm bẩm tính toán chiến thuật, mắt sáng rực ý chí chiến đấu. Cậu không chỉ chơi game, cậu đang chiến đấu vì danh dự, vì sự tin tưởng của “mẹ vợ” và “em gái”.
“Victory!”
Tiếng thông báo chiến thắng vang lên giòn giã. Lục Điềm Điềm nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy cổ Tiêu Hách, hôn chụt một cái vào má cậu: “Chú Hách giỏi nhất! Chú là siêu nhân!”
Lục Văn cũng thả lỏng người, dựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn hiếm hoi. Cô quay sang nhìn Tiêu Hách, ánh mắt đã bớt đi vài phần sắc lạnh, thay vào đó là sự tán thưởng ngầm.
“Khá lắm. Cậu gánh team cũng ổn đấy.” Lục Văn nhấp một ngụm trà, giọng điệu vẫn giữ vẻ bề trên nhưng đã mềm mỏng hơn nhiều.
Lục Thanh Yến thở phào nhẹ nhõm, bước tới ngồi xuống cạnh Tiêu Hách. Tiêu Hách lén lút nắm lấy tay anh, lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi, nhưng nụ cười trên môi thì rạng rỡ như ánh mặt trời.
Không khí trong phòng khách dần lắng xuống, chuyển sang giai đoạn “hỏi cung” nhẹ nhàng hơn.
“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Lục Văn đặt tách trà xuống, bắt đầu vào vấn đề chính.
“Dạ, em hai mươi hai tuổi ạ.” Tiêu Hách ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn đáp lời như học sinh tiểu học trả lời cô giáo.
Lục Văn nhướng mày, ánh mắt lướt qua gương mặt trẻ trung, non nớt của cậu. “Hai mươi hai… Kém A Yến nhà tôi tận mười tuổi. Khoảng cách này không nhỏ đâu.”
Tiêu Hách thoáng bối rối, cậu siết nhẹ tay Lục Thanh Yến, cảm nhận hơi ấm từ anh để lấy thêm can đảm.
“Làm việc chưa? Hay vẫn đang đi học?”
“Dạ, em đang là sinh viên năm cuối. Nhưng chị yên tâm…” Tiêu Hách vội vàng giải thích, sợ bị đánh giá là kẻ ăn bám, “Em sắp tốt nghiệp rồi, em sẽ đi làm ngay. Em có năng lực, em hứa sẽ nuôi được anh Lục, không để anh ấy phải chịu khổ đâu ạ.”
“Phụt!”
Lục Văn vừa đưa tách trà lên miệng định uống tiếp thì nghe được câu tuyên bố hùng hồn ấy, không nhịn được mà phun cả ngụm trà ra ngoài. Cô ho sặc sụa, vội vàng rút khăn giấy lau miệng, nhìn Tiêu Hách như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh.
“Nuôi A Yến?” Lục Văn bật cười, nụ cười mang theo chút trào phúng nhưng không ác ý. “Cậu nhóc, cậu có biết em trai tôi thu nhập bao nhiêu một năm không? Cậu định dùng tiền tiêu vặt bố mẹ cho để nuôi nó sao?”
Tiêu Hách đỏ mặt tía tai. Cậu quên mất Lục Thanh Yến là một giám đốc cấp cao, tài sản không hề nhỏ. Sự “ngây thơ” của cậu trong mắt Lục Văn chẳng khác nào một trò đùa đáng yêu.
Nhưng Tiêu Hách không bỏ cuộc. Cậu nhìn thẳng vào mắt Lục Văn, ánh mắt trong veo và kiên định đến lạ lùng.
“Em biết anh Lục rất giỏi, rất giàu. Nhưng… nhưng em cũng có tiền tiết kiệm riêng, em cũng có thể kiếm tiền. Nếu… nếu không đủ…” Tiêu Hách ngập ngừng một chút, rồi nói lí nhí, “Em sẽ ăn ít đi một chút. Em dễ nuôi lắm, chị đừng vì thế mà chia rẽ em với anh Lục nhé.”
Câu nói “ăn ít đi” thốt ra từ miệng một chàng trai cao lớn mét chín, cơ bắp cuồn cuộn khiến cả căn phòng lặng đi một giây, rồi Lục Văn bật cười thành tiếng. Lục Thanh Yến cũng không nhịn được mà quay đi che miệng cười, trong lòng tràn ngập sự ngọt ngào.
Lục Văn lắc đầu, ánh mắt nhìn Tiêu Hách đã hoàn toàn thay đổi. Không phải là sự soi mói, mà là sự bao dung dành cho một đứa trẻ chân thành.
“Được rồi, không cần cậu ăn ít đi. A Yến nuôi cậu mười kiếp cũng dư sức.” Lục Văn thu lại nụ cười, nghiêm túc nói. “Nhưng tôi có một yêu cầu. A Yến công việc rất bận, nó cần một người chăm sóc gia đình. Cậu có chấp nhận hy sinh sự nghiệp, lùi về sau làm hậu phương cho nó không? Làm việc nhà, nấu cơm, giặt giũ… những việc mà đàn ông các cậu thường cho là tầm thường ấy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận