Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Món quà bất ngờ và trò chơi nhập vai
Lục Thanh Yến bước vào nhà, gương mặt thoáng nét mệt mỏi sau một ngày dài họp hành căng thẳng. Nhưng ngay khi nhìn thấy Tiêu Hách đang đứng chờ với đôi mắt sáng rực như cún con, mọi mệt nhọc dường như tan biến.
Anh mỉm cười, dang tay ra. Tiêu Hách sà vào lòng anh, ôm siết lấy vòng eo thon gọn, dụi đầu vào hõm cổ anh hít hà mùi hương quen thuộc.
“Mừng anh về nhà. Có mệt không anh?” Tiêu Hách hôn nhẹ lên trán anh, ân cần hỏi.
“Hơi mệt chút.” Lục Thanh Yến thả lỏng người, tựa hẳn vào Tiêu Hách, để cậu dìu mình vào sofa. “Nhưng thấy em là hết mệt rồi.”
Tiêu Hách cười tít mắt, hôn chụt vào môi anh. “Dẻo miệng quá. Em có quà cho anh này.”
Cậu háo hức đưa chiếc túi giấy cho Lục Thanh Yến. Anh mở ra, bên trong là hai bộ đồ ngủ lụa cao cấp, một màu xanh than, một màu đỏ rượu, thiết kế tinh tế và sang trọng.
“Đẹp lắm. Cảm ơn em.” Lục Thanh Yến xoa đầu cậu.
Tiêu Hách ngập ngừng một chút, rồi ghé sát tai anh thì thầm, giọng nói mang theo chút nũng nịu và gợi tình: “Daddy, tối nay… mình livestream nhé? Em muốn xuất hiện cùng anh.”
Lục Thanh Yến ngạc nhiên nhướng mày. Kể từ khi công khai với gia đình và bạn bè thân thiết, anh đã ít livestream hơn. Và đặc biệt, Tiêu Hách vốn rất hay ghen, luôn muốn giấu anh đi, sao hôm nay lại chủ động đề nghị chuyện này?
“Em chắc chứ? Sẽ có nhiều người xem lắm đấy.”
“Em chắc. Em muốn cho cả thế giới biết anh là của em. Em muốn đánh dấu chủ quyền.” Tiêu Hách kiên quyết nói, ánh mắt rực lửa chiếm hữu. “Hơn nữa… em nhớ cảm giác nhìn anh trên màn hình…”
Lục Thanh Yến bật cười, véo má cậu. “Được rồi, chiều em. Nhưng… phải có điều kiện.”
Anh đứng dậy, đi vào phòng ngủ, lục tìm trong tủ quần áo một lúc rồi quay ra với một bộ trang phục trên tay.
Đó là một bộ váy hầu gái. Ren trắng đen, nơ bướm, vớ lưới… đầy đủ phụ kiện.
Tiêu Hách trợn tròn mắt. “Cái… cái này…”
“Em mặc đi.” Lục Thanh Yến đưa bộ váy cho cậu, nụ cười trên môi trở nên ranh mãnh. “Em muốn lên hình cùng anh mà? Phải hóa trang chứ, để không ai nhận ra cậu út nhà họ Tiêu đang làm chuyện này.”
Tiêu Hách méo mặt. Cậu mua bộ này là để Lục Thanh Yến mặc cơ mà! Sao giờ lại thành “gậy ông đập lưng ông” thế này?
Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong chờ và thích thú của Lục Thanh Yến, Tiêu Hách đành cắn răng gật đầu. Vì vợ, hy sinh chút hình tượng có xá gì!

Mười lăm phút sau.
Tiêu Hách bước ra khỏi phòng tắm, trên người là bộ váy hầu gái chật ních. Cơ bắp cuồn cuộn của cậu bị bó chặt trong lớp vải ren mỏng manh, bắp tay, bắp đùi săn chắc lộ ra, tạo nên một sự tương phản vừa buồn cười vừa… kích thích kỳ lạ.
Lục Thanh Yến đang chỉnh lại camera, quay đầu lại nhìn thấy cậu thì không nhịn được mà cười phá lên. Anh vẫy tay gọi cậu lại, đeo cho cậu một chiếc bịt mắt ren đen để che đi nửa khuôn mặt.
“Được rồi, ‘cô hầu gái’ đô con của anh. Lên sóng nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận