Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bóng ma quá khứ
Lục Thanh Yến bị đánh thức bởi sự cọ quậy của “con cún bự” bên cạnh. Anh mệt mỏi mở mắt, toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, đặc biệt là vùng eo và hạ bộ. Đêm qua Tiêu Hách như phát điên, hành hạ anh đến tận gần sáng mới chịu buông tha.
“Dậy rồi sao?” Lục Thanh Yến khàn giọng hỏi, đưa tay vuốt ve mái tóc rối bù của Tiêu Hách.
“Chào buổi sáng, daddy.” Tiêu Hách ngẩng lên, nở nụ cười rạng rỡ, hôn chụt vào môi anh. “Anh ngủ ngon không?”
“Bị em hành thế thì ngon nỗi gì.” Lục Thanh Yến lườm yêu, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự dung túng.
Tiêu Hách cười hì hì, nhanh nhẹn xuống giường. Cậu bế Lục Thanh Yến vào phòng tắm, giúp anh rửa mặt, đánh răng, rồi lại bế anh ra bàn ăn như chăm sóc một người tàn tật. Bữa sáng nóng hổi đã được chuẩn bị sẵn, mùi thơm của cháo thịt bò tỏa ra ngào ngạt.
“Hôm nay anh có lịch trình gì không?” Tiêu Hách vừa múc cháo cho anh vừa hỏi bâng quơ.
Lục Thanh Yến đang uống cà phê, nghe vậy thì động tác hơi khựng lại. Anh đặt tách xuống, vẻ mặt thoáng chút do dự nhưng rồi vẫn quyết định nói thật: “Chiều nay anh có buổi đàm phán hợp đồng quảng cáo.”
“Với ai ạ?” Tiêu Hách nhạy cảm nhận ra sự bất thường.
“Công ty giải trí Nhạc Xuyên.”
Tiêu Hách nghe thấy cái tên đó thì suýt chút nữa làm rơi thìa cháo. Nhạc Xuyên – đó là địa bàn của Lý Lăng Trí.
Không khí trong phòng ăn bỗng chốc chùng xuống. Tiêu Hách cúi gằm mặt, khuấy bát cháo một cách vô thức. Lý Lăng Trí, người yêu cũ, thanh mai trúc mã, người đàn ông đã từng có 8 năm dây dưa với Lục Thanh Yến. Hắn ta luôn là cái gai trong mắt Tiêu Hách, là nỗi bất an lớn nhất của cậu.
“Anh… sẽ gặp hắn ta sao?” Giọng Tiêu Hách nhỏ xíu, chứa đầy sự ấm ức.
“Ừ, có thể sẽ gặp. Hắn là giám đốc phụ trách mảng này mà.” Lục Thanh Yến đáp, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết. “Nhưng chỉ là công việc thôi. Anh sẽ cố gắng về sớm.”
Sự bình thản của anh lại càng khiến Tiêu Hách hoảng loạn. Tại sao anh có thể bình tĩnh như vậy khi đi gặp người yêu cũ? Hay là anh vẫn còn tình cảm? Hay anh thấy chuyện gặp lại hắn là điều bình thường?
“Tối nay em không cần chờ cơm anh đâu. Có thể sẽ phải đi ăn xã giao sau buổi họp.” Lục Thanh Yến dặn dò, đứng dậy chuẩn bị thay đồ.
Tiêu Hách ngồi đó, nhìn bát cháo đã nguội lạnh, cảm giác như có tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Cậu muốn hét lên “Đừng đi”, muốn giữ anh ở nhà, nhưng cậu biết mình không thể vô lý như vậy. Lục Thanh Yến có sự nghiệp riêng, có thế giới riêng mà cậu không thể kiểm soát hoàn toàn.
“Vâng…” Cậu đáp lí nhí, nhìn theo bóng lưng Lục Thanh Yến khuất sau cánh cửa, nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi và gặm nhấm tâm trí cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận