Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vết thương và sự chữa lành
Lục Thanh Yến bế Tiêu Hách bước vào thang máy, cánh tay anh siết chặt lấy cơ thể to lớn nhưng đang run rẩy của cậu trai trẻ. Thang máy đi lên trong sự im lặng, chỉ có tiếng hít thở nặng nề và tiếng thút thít cố kìm nén của Tiêu Hách.
Cậu gục đầu vào vai anh, nước mắt vẫn không ngừng thấm ướt lớp áo sơ mi mỏng manh. Cảm giác xấu hổ và tủi thân đan xen khiến Tiêu Hách không dám ngẩng mặt lên. Cậu – một thanh niên sức dài vai rộng, lại để người yêu bế như một nàng công chúa yếu đuối về nhà. Nhưng trong khoảnh khắc này, vòng tay của Lục Thanh Yến chính là pháo đài vững chắc nhất, che chở cậu khỏi cơn bão lòng vừa quét qua.
Cửa nhà mở ra, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, nhưng hơi ấm quen thuộc đã ùa về bao bọc lấy hai người. Lục Thanh Yến không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt ra từ phòng khách, tạo nên một không gian mờ ảo, dịu dàng. Anh nhẹ nhàng đặt Tiêu Hách ngồi xuống ghế sofa, rồi quỳ một chân xuống trước mặt cậu.
“Đưa chân đây anh xem nào.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự xót xa không che giấu.
Tiêu Hách rụt chân lại, cố giấu đi đôi bàn chân lấm lem bụi đất và rỉ máu. “Bẩn lắm… đừng chạm vào…”
Lục Thanh Yến không nói gì, kiên quyết nắm lấy cổ chân cậu, kéo về phía mình. Dưới ánh đèn lờ mờ, những vết xước do sỏi đá cứa vào hiện lên rõ mồn một trên làn da trắng, rỉ những giọt máu đỏ tươi. Lục Thanh Yến nhíu mày, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Đứa trẻ này, vì sợ mất anh mà chẳng màng đến bản thân, lao đầu vào bóng đêm lạnh giá.
Anh đứng dậy đi lấy hộp y tế và một chậu nước ấm. Khi quay lại, anh cẩn thận dùng khăn ấm lau sạch bụi bẩn trên chân Tiêu Hách. Nước ấm chạm vào vết thương khiến Tiêu Hách khẽ rụt người vì xót, nhưng bàn tay Lục Thanh Yến lại vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu như đang chạm vào báu vật dễ vỡ.
“Đau không?” Anh ngước lên hỏi, ánh mắt sâu thẳm chứa chan tình cảm.
Tiêu Hách lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra. “Không đau… Tim em đau hơn…”
Lục Thanh Yến thở dài, lấy bông tẩm thuốc sát trùng chấm nhẹ lên vết thương. “Ngốc quá. Sao lại không tin anh? Sao lại nghĩ anh sẽ bỏ em?”
“Tại em… tại em không tốt…” Tiêu Hách nức nở, giọng nói vỡ vụn. “Em trẻ con, hay ghen tuông, lại chẳng giúp được gì cho anh. Hắn ta… Lý Lăng Trí, hắn ta hiểu anh, lại có quá khứ với anh. Em sợ… em sợ anh sẽ nhận ra em phiền phức, rồi anh sẽ đi với hắn…”
Lục Thanh Yến dừng tay, nhìn sâu vào mắt cậu. Anh hiểu nỗi bất an của Tiêu Hách. Vết thương tâm lý từ vụ bắt cóc năm xưa khiến cậu luôn khao khát sự chiếm hữu tuyệt đối và sợ hãi sự bỏ rơi. Và anh, chính là người duy nhất có thể xoa dịu nỗi sợ đó.
“Tiêu Hách, nhìn anh này.” Lục Thanh Yến nâng khuôn mặt lấm lem nước mắt của cậu lên, buộc cậu phải đối diện với mình. “Anh đã từng yêu Lý Lăng Trí, đúng. Đó là quá khứ. Nhưng người anh chọn để nắm tay đi tiếp, người anh muốn nấu cơm cho ăn mỗi ngày, người anh muốn ôm khi ngủ mỗi tối, là em. Chỉ có em thôi.”
Anh cúi người, hôn nhẹ lên môi Tiêu Hách, một nụ hôn phớt nhẹ như cánh bướm nhưng chứa đựng sự khẳng định chắc chắn.
“Đừng bao giờ tự hạ thấp mình. Trong mắt anh, em là tốt nhất. Em cho anh sự ấm áp mà chưa ai từng cho anh. Em khiến anh cảm thấy mình được yêu thương, được cần đến. Em là nhà của anh.”
Từng lời nói của Lục Thanh Yến như dòng nước mát lành tưới tắm lên tâm hồn khô cằn đầy vết xước của Tiêu Hách. Cậu òa khóc, lần này không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc. Cậu vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, kéo anh vào lòng, vùi mặt vào hõm vai anh mà khóc cho thỏa nỗi lòng.
“Em xin lỗi… Em sai rồi… Em sẽ không thế nữa…”
Lục Thanh Yến vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cậu, khóe môi khẽ cong lên. “Được rồi, nín đi nào. Cún con khóc nhè xấu lắm.”
Sau khi băng bó xong xuôi, Lục Thanh Yến lại một lần nữa bế Tiêu Hách vào phòng ngủ. Cả hai cùng đi tắm rửa, gột rửa hết bụi bẩn và mệt mỏi của một ngày dài. Trong làn nước ấm, họ không làm tình, chỉ đơn giản là ôm nhau, da thịt kề cận, cảm nhận nhịp tim của đối phương đập cùng một nhịp.
Khi nằm trên chiếc giường êm ái, Tiêu Hách rúc vào lòng Lục Thanh Yến như một đứa trẻ tìm hơi ấm. Cậu vẫn còn hơi sốt nhẹ do dầm sương lạnh. Lục Thanh Yến lấy thuốc cho cậu uống, rồi kéo chăn đắp kín cho cả hai.
“Ngủ đi. Anh ở đây, không đi đâu cả.”
Tiêu Hách nắm chặt lấy vạt áo ngủ của anh, đôi mắt sưng húp dần khép lại. Trong cơn mơ màng, cậu vẫn cảm nhận được bàn tay Lục Thanh Yến đang nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng mình, dịu dàng và kiên nhẫn. Cơn ác mộng về sự chia ly đã bị đẩy lùi, chỉ còn lại sự bình yên tuyệt đối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận