Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời hứa trọn đời
Đồng hồ chỉ hai giờ sáng. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió thu xào xạc ngoài cửa sổ. Tiêu Hách đã chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc ngủ không sâu, thỉnh thoảng cậu lại giật mình, tay quờ quạng tìm kiếm hơi ấm bên cạnh.
Lục Thanh Yến vẫn chưa ngủ. Anh nằm nghiêng, chống tay ngắm nhìn gương mặt say ngủ của người yêu. Dưới ánh trăng bàng bạc len lỏi qua rèm cửa, khuôn mặt Tiêu Hách trông vừa trẻ con lại vừa có nét trưởng thành của một người đàn ông si tình. Đôi mắt sưng đỏ, hàng mi còn vương nước mắt khiến lòng anh mềm nhũn.
Anh nhớ lại khoảnh khắc Tiêu Hách chân trần lao đến, đẩy Lý Lăng Trí ra và ôm chầm lấy anh. Sự tuyệt vọng và tình yêu mãnh liệt trong ánh mắt cậu lúc đó đã đánh gục hoàn toàn mọi rào cản cuối cùng trong lòng Lục Thanh Yến. Anh biết, cả đời này, anh không thể tìm được ai yêu anh nhiều như thế, điên cuồng vì anh như thế.
Lục Thanh Yến khẽ cử động, rút tay mình ra khỏi tay Tiêu Hách. Cậu nhóc lập tức nhíu mày, miệng lầm bầm “đừng đi”, tay quơ quào trong không khí. Anh vội vàng nắm lại tay cậu, nhưng lần này, anh lén lút trượt một vật lạnh lẽo vào ngón áp út của cậu.
“Trói lại rồi nhé.” Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên ngón tay đang đeo nhẫn của cậu.
Tiêu Hách mơ màng cảm nhận được sự khác lạ. Cảm giác kim loại mát lạnh ôm lấy ngón tay khiến cậu bừng tỉnh. Cậu mở mắt, chớp chớp vài cái để thích nghi với bóng tối, rồi đưa tay lên trước mặt.
Trên ngón áp út của cậu, một chiếc nhẫn bạc trơn phản chiếu ánh trăng lấp lánh.
Tiêu Hách sững sờ. Cơn buồn ngủ bay biến sạch trơn. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu quay sang nhìn Lục Thanh Yến, lắp bắp không thành tiếng:
“Cái… cái này là…”
Lục Thanh Yến mỉm cười, nụ cười dịu dàng và rạng rỡ nhất mà Tiêu Hách từng thấy. Anh lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ khác, đặt vào lòng bàn tay đang run rẩy của cậu.
“Đeo cho anh đi.”
Tiêu Hách nín thở, bàn tay run rẩy mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc cùng kiểu dáng, đơn giản nhưng tinh tế. Cậu ngồi bật dậy, cẩn thận đỡ lấy bàn tay thon dài của Lục Thanh Yến. Bàn tay này đã từng nấu ăn cho cậu, từng chăm sóc cậu khi ốm đau, từng vuốt ve an ủi cậu những lúc yếu lòng.
Cậu trịnh trọng đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của anh. Vừa khít.
“Thích không? Anh chọn lâu lắm đấy.” Lục Thanh Yến dựa đầu vào vai cậu, giọng nói thủ thỉ. “Bên trong có khắc tên viết tắt của chúng ta. Tuy không được pháp luật công nhận, không có giấy đăng ký kết hôn, nhưng kể từ giây phút này, đời này của anh thuộc về em. Anh là của em, mãi mãi.”
Nước mắt Tiêu Hách lại một lần nữa trào ra. Nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc tột cùng. Cậu nâng bàn tay đeo nhẫn của anh lên, hôn chụt chụt lên đó, hôn lên từng ngón tay, hôn lên mu bàn tay, như muốn khắc cốt ghi tâm khoảnh khắc này.
“Em thích… em thích lắm… Daddy ơi, em yêu anh…”
Tiêu Hách ôm chầm lấy Lục Thanh Yến, đẩy anh ngã xuống giường. Cậu hôn lên môi anh, nụ hôn nồng nàn, sâu thẳm, chứa đựng tất cả tình yêu và sự cam kết của một đời người. Không có dục vọng cuồng loạn, chỉ có sự giao hòa của hai linh hồn đã tìm thấy bến đỗ.
“Anh cũng yêu em, cún con của anh.” Lục Thanh Yến vòng tay ôm cổ cậu, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự dịu dàng.
Đêm ấy, Tiêu Hách không ngủ được. Cậu cứ nằm ngắm nghía hai bàn tay đeo nhẫn lồng vào nhau. Thỉnh thoảng cậu lại lén nhìn Lục Thanh Yến đã ngủ say, rồi lại tủm tỉm cười ngốc nghếch. Cảm giác sở hữu và được sở hữu lấp đầy trái tim cậu, xua tan mọi nỗi bất an và sợ hãi. Chiếc nhẫn này là minh chứng, là xiềng xích ngọt ngào trói buộc họ lại với nhau, vĩnh viễn không chia lìa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận