Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại phòng làm việc riêng của Giám đốc.
Không gian rộng lớn được bài trí theo phong cách tối giản, sang trọng với tông màu lạnh chủ đạo. Vân Khê đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ bé nhỏ như đàn kiến phía dưới, dáng vẻ cô độc và kiêu hãnh.
“Cốc, cốc.”
“Vào đi.” Giọng cô lạnh nhạt vang lên.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào, dáng vẻ phong trần nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự tinh ranh của kẻ chuyên săn tin. Ông ta cung kính cúi chào: “Giám đốc Vân!”
“Ngồi đi!”
Vân Khê xoay người lại, một tay đút vào túi quần âu, tay kia đưa ra mời ông ta ngồi xuống ghế sofa da màu đen. Từng cử chỉ, hành động của cô đều dứt khoát, toát lên sự nam tính và quyền uy tự nhiên, không hề có chút gượng gạo.
“Đã tra ra được chưa?” Cô hỏi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.
Đôi mắt phượng sắc sảo của Vân Khê lóe lên một tia sáng phức tạp, vừa có sự mong chờ, vừa có nỗi hận thù bị kìm nén suốt bao năm nay.
“Phải! Đây là tài liệu cô cần!” Người đàn ông cẩn trọng lấy từ trong túi áo khoác ra một xấp tài liệu dày, được bọc kỹ trong bìa hồ sơ kín đáo. Ông ta đặt nó lên bàn kính một cách trân trọng, như thể đó là một báu vật mà ông ta đã phải đánh đổi cả mạng sống để có được.
Vân Khê nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, trái tim trong lồng ngực đập mạnh một nhịp. Cô gật đầu, khẽ thở hắt ra một hơi kìm nén sự kích động, rồi trầm giọng nói:
“Rất cám ơn ông!”
Người đàn ông ngập ngừng một chút rồi nói: “Lần này… tôi đã bị thương khá nặng. Đối phương rất nguy hiểm. Tôi muốn nhận gấp đôi số tiền đã giao kèo!”
Vân Khê không hề chớp mắt, cô đáp ngay lập tức: “Được!”
Rất dứt khoát. Cô đứng lên, ra hiệu tiễn khách. Đối với cô, tiền bạc chỉ là con số. Đừng nói là gấp đôi, dù ông ta có đòi gấp mười, cô cũng không tiếc. Thứ cô cần là sự thật, là kẻ thù đang lẩn khuất trong bóng tối kia.
Khi người đàn ông đã rời đi, Vân Khê mới cầm tập hồ sơ lên. Ngón tay cô siết chặt lấy mép giấy đến mức trắng bệch. Đây là thứ mà bao năm qua cô tìm kiếm, nếm mật nằm gai, chịu đựng bao đau đớn để tra ra.
Cô lật từng trang, ánh mắt dừng lại ở cái tên được khoanh đỏ: Huyết Vũ.
“Huyết Vũ sao?” Cô lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc. “Nhất định mày phải trả giá! Máu phải trả bằng máu!”
________________

“Khê ca!”
Giọng nói lảnh lót, vui tươi vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ u tối của Vân Khê. Vân Nghê – cô em gái duy nhất, bảo bối tâm can của cô – đang đứng trước mặt, xoay vòng trong bộ váy cưới lộng lẫy trắng tinh khôi.
“Khê ca” là cách gọi thân mật mà người trong gia đình dành cho cô, nghe vừa mạnh mẽ vừa cưng chiều. Hôm nay là ngày trọng đại nhất đời Vân Nghê, ngày con bé lên xe hoa.
Vân Khê nhìn em gái, lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Cô thực sự không muốn nó kết hôn sớm như vậy. Vân Nghê mới 22 tuổi, còn ngây thơ như một tờ giấy trắng, chưa tốt nghiệp đại học đã bị tên “sói già” Cố Hạo Khương lừa rinh về dinh rồi.
Nghĩ đến Cố Hạo Khương, Vân Khê lại thấy ngứa mắt. Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận rằng, tên đó cưng chiều em gái cô đến mức vô pháp vô thiên. Nếu không phải vì thấy được sự chân thành và tình yêu điên cuồng hắn dành cho Vân Nghê, dù có chết Vân Khê cũng sẽ không bao giờ giao em mình cho hắn.
“Khê ca, đến đây nhìn em nè! Xinh không?” Vân Nghê vui vẻ xoay người, tà váy bồng bềnh như mây trôi, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc chờ đợi lời khen hiếm hoi từ chị mình.
Vân Khê nhìn em, ánh mắt dịu lại, cô gật đầu: “Xinh!”
“Xì… Khen gì mà ngắn gọn thế! Mà hôn lễ của em gái ruột, chị cũng không nể mặt gì hết! Nhìn bộ vest chị mặc kìa… lại là vest nam!” Vân Nghê bĩu môi hờn dỗi, chỉ vào bộ âu phục đen tuyền trên người chị.
“Coi chừng đó!” Vân Khê trừng mắt dọa yêu em mình.
Đúng vậy, dù là trong hoàn cảnh nào, đi làm, đi tiệc hay đám cưới em gái, cô cũng chỉ trung thành với vest nam. Cô muốn dùng sự mạnh mẽ của trang phục để che giấu đi những vết sẹo trong tâm hồn, để tự tạo cho mình một lớp vỏ bọc cứng rắn.
Nhưng trớ trêu thay, dù bộ vest có nam tính, góc cạnh đến đâu, khi khoác lên người Vân Khê, nó lại toát lên một vẻ quyến rũ chết người. Nhân viên trong công ty nhìn thấy còn thì thầm hỏi nhau xem đó là thiết kế của hãng thời trang nào, muốn mua về mặc thử. Thật đáng giận!
________________

Tại lễ đường hôn lễ.
Không khí trang trọng, hoa tươi ngập tràn, tiếng nhạc du dương. Nhưng Vân Khê cảm thấy thật muốn chửi thề!
Bề ngoài cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, điềm tĩnh như tượng tạc, nhưng bên trong thì núi lửa đang chực chờ phun trào. Trước mắt cô là cái bản mặt cười đắc ý đến mức ngứa mắt của Cố Hạo Khương.
Tên khốn đó dám đốt cháy giai đoạn! Đùng một phát, không thèm đọc hết lời tuyên thệ dài dòng văn tự, hắn đã ép cha xứ tuyên bố hai người bọn họ chính thức là vợ chồng. Hắn vội vã như sợ ai cướp mất cô dâu vậy.
Bên cạnh, mẹ Vân xúc động không ngừng chấm nước mắt, còn ba Vân thì cười nham nhở, vẻ mặt như trút được gánh nặng. Chắc ông đang nghĩ Vân Nghê đi lấy chồng rồi sẽ không ai tranh giành vợ với ông nữa đây mà. Đúng là gia đình cực phẩm!
Nhưng điều khiến Vân Khê khó chịu nhất không phải là chuyện đó.
Từ nãy đến giờ, cô cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang thiêu đốt tấm lưng mình. Một ánh mắt sắc lạnh như dao, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa ham muốn trần trụi, điên cuồng.
Cô biết mình nổi bật với phong cách ăn mặc khác người, thường xuyên bị người ta dòm ngó. Nhưng ánh mắt này rất khác. Nó kiên trì, táo bạo và xâm chiếm. Cứ ngỡ người đó chỉ nhìn một lát rồi thôi, nào ngờ hắn ta nhìn chằm chằm không chớp mắt, như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.
Không thể chịu đựng thêm, Vân Khê quay phắt lại, đôi mắt sắc lẻm tìm kiếm chủ nhân của ánh nhìn vô lễ đó.
Và cô nhìn thấy hắn.
Đó là một người đàn ông cao lớn, ngồi ở hàng ghế VIP. Hắn tỏa ra một thứ khí chất vương giả, áp bức người khác ngay cả khi chỉ ngồi yên. Hắn rất đẹp, một vẻ đẹp nam tính, phong trần như được tạc từ đá cẩm thạch. Bộ âu phục đen tuyền ôm lấy cơ thể cường tráng, càng làm tôn lên địa vị không tầm thường của hắn.
Tuy nhiên, điều khiến người ta rùng mình chính là đôi mắt của hắn. Đôi mắt sâu thẳm, đen đặc như vực thẳm không đáy, chứa đựng sự tàn độc và chiếm hữu mãnh liệt.
Hắn ta… thật đáng sợ.
Vân Khê sững người trong giây lát. Tên này đúng là mặt dày vô sỉ! Người bình thường khi bị bắt quả tang nhìn trộm sẽ xấu hổ quay đi, còn hắn thì không. Hắn vẫn thản nhiên nhìn cô, ánh mắt khóa chặt lấy cô, thậm chí còn… trơ trẽn nhếch mép cười!
Tần Khiêm thích thú nhìn dáng vẻ xù lông nhím của Vân Khê. Hắn chưa bao giờ gặp người con gái nào thú vị đến thế. Giữa một rừng hoa thơm cỏ lạ xúng xính váy áo, cô nổi bật như một đóa hoa độc dược đen tuyền, kiêu hãnh và bí ẩn.
Cô là người đầu tiên thu hút hắn mãnh liệt đến vậy. Trực giác của một con thú săn mồi nói cho hắn biết: Đây chính là người phụ nữ sinh ra để dành cho hắn.
Một ý nghĩ chiếm hữu điên cuồng nảy sinh trong đầu Tần Khiêm: Cô ấy chỉ được phép ở bên cạnh mình!

Bình luận (0)

Để lại bình luận