Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào lễ đường, giữa hàng trăm quan khách sang trọng, đôi mắt diều hâu của Tần Khiêm đã lập tức bị thu hút bởi bóng dáng đặc biệt ấy. Một người phụ nữ trong bộ vest nam, đứng thẳng lưng, kiêu hãnh như một cây tùng giữa rừng liễu yếu đào tơ.
Hắn không thể ngăn mình thưởng thức cô. Từ mái tóc ngắn cá tính, chiếc cổ trắng ngần lấp ló sau cổ áo sơ mi, cho đến vòng eo thon gọn được thắt lưng da ôm chặt. Mọi thứ ở cô đều toát lên sự cấm dục đầy khiêu khích.
Hắn muốn cô! Ý nghĩ đó bùng lên như một ngọn lửa, thiêu đốt tâm trí hắn.
Tần Khiêm lập tức cho người điều tra nhanh. Kết quả khiến hắn có chút bất ngờ: Vân Khê – Đại tiểu thư nhà họ Vân, Giám đốc điều hành Vân Thị.
Hóa ra không phải là một chú chim sơn ca được nuôi trong lồng kính, mà là một con đại bàng cái đã quen với gió bão. Rất tốt! Điều này càng khiến hắn hưng phấn.
Bị hắn nhìn chằm chằm một cách thô lỗ như thế mà cô không hề e sợ, còn dám quay lại trừng mắt, giương nanh múa vuốt chống đối. Khí chất này… thật sự quá tuyệt vời! Rất xứng đáng với vị trí phu nhân của bang chủ Xích Thần. Có trời mới biết bao năm nay hắn mỏi mắt tìm kiếm một người phụ nữ đủ bản lĩnh để đứng cạnh mình, nhưng chỉ gặp toàn những ả đàn bà rỗng tuếch, dùng đủ mọi thủ đoạn ti tiện để leo lên giường hắn. Thật chướng mắt!
Vân Khê thì khác. Dù chỉ mới gặp lần đầu, chưa nói với nhau câu nào, nhưng mọi thứ ở cô đều khiến hắn vừa mắt đến lạ lùng. Chỉ trừ một điểm… cái dáng vẻ cố gồng mình làm đàn ông kia thật khiến hắn khó chịu. Tại sao một người phụ nữ xinh đẹp như vậy lại phải giấu mình trong lớp vỏ bọc thô cứng đó?
Không sao! Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự chiếm hữu tà ác. Mình sẽ bóc trần từng lớp vỏ bọc đó, đưa cô ấy trở về với dáng vẻ mềm mại vốn có, để cô ấy chỉ nở rộ dưới thân mình!
Nghĩ đến đó, tâm trạng Tần Khiêm bỗng trở nên cực kỳ tốt. Thấy cô đang tiến về phía mình cùng Cố Hạo Khương để chào hỏi khách khứa, hắn bỗng nổi hứng muốn trêu chọc con mèo nhỏ đang xù lông này.
“Chào anh!”
Vân Khê đứng trước mặt hắn, một tay đút vào túi quần, tay kia đưa ra, cằm hất nhẹ lên. Dáng đứng, thái độ, ánh mắt đều sao chép hoàn hảo phong thái của một người đàn ông thành đạt. Cô muốn dùng sự nam tính này để thiết lập khoảng cách.
“Chào cô! Vân đại tiểu thư!”
Tần Khiêm đứng dậy. Khi đứng đối diện, hắn mới nhận ra cô khá cao, rất tương xứng với hắn. Nhìn gần, làn da cô mịn màng như sứ, đôi môi mỏng mím chặt đầy quật cường càng khiến hắn muốn cắn nát nó.
Hắn đưa tay ra nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay cô nhỏ hơn tay hắn, nhưng không hề mềm yếu, lòng bàn tay có vài vết chai mỏng – dấu hiệu của người có luyện võ.
Cái bắt tay này… thật không bình thường!
Tần Khiêm không có ý định buông ra ngay. Hắn siết nhẹ, bàn tay to lớn bao trọn lấy tay cô, ngón tay cái còn vô tình hay cố ý miết nhẹ lên mu bàn tay cô một cái đầy ám muội. Hắn muốn xem cô phản ứng thế nào.
Vân Khê giật mình, đôi mắt mở to thoáng chút bất ngờ trước hành động khiếm nhã và sỗ sàng này. Nhưng rất nhanh, bản năng chiến đấu trỗi dậy. Cô không rụt tay về một cách yếu ớt, mà lập tức dồn lực vào bàn tay, siết chặt lại để đáp trả sự khiêu khích của hắn. Từ nhỏ cô đã luyện võ, sức lực không hề thua kém đàn ông bình thường.
Nhưng đối thủ của cô là Tần Khiêm – ông trùm hắc đạo, kẻ đi lên từ máu và lửa. Sức lực của cô đối với hắn chỉ như muối bỏ bể, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt đó, trong lòng càng thêm thích thú.
Đương nhiên, Tần Khiêm biết điểm dừng. Hắn không muốn làm cô bị thương hay sợ hãi bỏ chạy ngay lúc này. Chỉ cần trêu chọc để cô hoang mang một chút là đủ. Hắn từ từ buông tay cô ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị, đầy nguy hiểm. Hắn cúi thấp đầu, ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy từ tính:
“Sẽ còn gặp lại đấy, cô bé!”
Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai nhạy cảm khiến Vân Khê rùng mình, nổi da gà. Cô vội vàng lùi lại một bước, trừng mắt nhìn hắn đầy cảnh giác. Hắn quá nhanh, quá nguy hiểm!
Nói xong câu đó, Tần Khiêm thong dong bước đến chỗ Cố Hạo Khương và Vân Nghê, nói vài câu chúc mừng xã giao rồi rời đi, để lại Vân Khê đứng đó với tâm trạng hỗn loạn. Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn cho đến khi khuất hẳn, một cảm giác bất an như có điềm xấu sắp ập đến bao trùm lấy cô.
________________

Đêm khuya thanh vắng.
“KHÔNGGGG!!!”
Vân Khê bật dậy, hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc sự tĩnh mịch của căn phòng. Cô mở to mắt nhìn trần nhà, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả tấm lưng áo ngủ. Cô đưa tay vuốt mặt, cố gắng trấn tĩnh lại, nhìn quanh căn phòng quen thuộc để xác nhận mình đang ở thực tại.
Lại là giấc mơ đó! Đã bao lâu rồi nó mới quay lại ám ảnh cô?
Không! Đó không phải là giấc mơ, đó là ký ức! Một ký ức đẫm máu và nước mắt mà cô chôn chặt tận đáy lòng suốt mười năm qua. Hình ảnh người bạn thân ngã xuống vũng máu, ánh mắt vô hồn nhìn cô… tất cả hiện về rõ mồn một như mới xảy ra ngày hôm qua.
Vân Khê siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đau nhói.
“Không sao… Đã đến lúc rồi…” Cô lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh, tàn nhẫn. “Sắp kết thúc rồi. Đêm mai, hắn sẽ phải chết!”
Nghĩ đến kế hoạch báo thù đã được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt bao năm, cô nhếch môi cười. Một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc chưa từng thấy trên gương mặt xinh đẹp ấy.
Vân Khê không ngủ nữa. Cô biết, một khi ký ức đó đã bị khơi dậy, nếu nhắm mắt lại, cô sẽ lại thấy máu. Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm, để dòng nước lạnh buốt xối xả vào người, rửa trôi đi mồ hôi và nỗi sợ hãi. Cô phải đến công ty sớm.
________________

Sáng hôm sau tại Vân Thị.
“Boss! Có một người đàn ông muốn gặp chị. Trông anh ta… rất hung dữ và nghiêm nghị. Chị có muốn cho vào không?” Cô thư ký rụt rè báo cáo qua điện thoại nội bộ.
Vân Khê đang xem tài liệu, khẽ nhíu mày. Nghiêm nghị? Hung dữ? Chẳng lẽ là…
Một cái tên vụt qua trong đầu cô: Tần Khiêm?
“Bảo chị đang rất bận, không tiếp bất cứ ai!” Cô gắt gỏng ra lệnh.
Cô thư ký vâng dạ, định quay ra từ chối khách. Nhưng chưa kịp mở miệng, cánh cửa phòng làm việc đã bị một bàn tay to lớn đẩy mạnh ra.
Người đàn ông kia sừng sững bước vào, phớt lờ sự ngăn cản yếu ớt của cô thư ký. Hắn mặc một bộ vest xám tro cắt may hoàn hảo, khí chất bức người khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.
Hắn thản nhiên đi đến trước bàn làm việc của Vân Khê, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô một cách tự nhiên như thể đây là nhà mình. Sau đó, hắn quay sang cô thư ký đang đứng chết trân ở cửa, buông một câu ra lệnh lạnh lùng:
“Cô ra ngoài!”
Ánh mắt hắn sắc lẻm như dao khiến cô thư ký run bắn, vội vàng gật đầu rồi đóng cửa chạy biến, bỏ mặc sếp mình lại với “hung thần”.
Vân Khê tức đến nghiến răng kèn kẹt. Đối với loại người vô lại như hắn, cô cũng chẳng cần giữ phép lịch sự làm gì. Cô đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, gằn giọng:
“Mời anh ra ngoài! Tôi đã nói là không tiếp anh!”
Tần Khiêm tựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, dáng vẻ ung dung tự tại. Hắn nhếch môi cười, một nụ cười đầy tà khí và khiêu khích:

Bình luận (0)

Để lại bình luận