Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi tiếp em là được rồi!”
Giọng nói của Tần Khiêm vang lên, trầm ấm nhưng mang theo sự ngạo mạn không thể chối cãi. Hắn nhìn Vân Khê, ánh mắt như đang thưởng thức một con mồi ngon lành đang giãy giụa trong bẫy.
Vân Khê hít một ngụm khí lạnh, cố nén cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt. Gọi bảo vệ ư? Với thân thủ và khí thế của tên này, e rằng cả đội bảo vệ của tòa nhà cũng chỉ làm bia đỡ đạn cho hắn tập thể dục mà thôi.
“Anh muốn gì? Đừng làm cái dáng vẻ như thân quen lắm!” Cô lạnh lùng đáp trả, đôi mắt phượng trừng lên đầy cảnh giác.
Vân Khê chắc chắn con người thật của Tần Khiêm là một kẻ tàn nhẫn, lạnh lùng đến tận xương tủy. Cô đã cảm nhận được luồng sát khí đó trong lần gặp đầu tiên. Nhưng cô không hiểu tại sao, khi đối diện với cô, hắn lại bày ra cái vẻ mặt cợt nhã, trêu đùa như thế này. Hắn đang toan tính điều gì?
Tần Khiêm hơi chồm người về phía trước, chống hai tay lên bàn làm việc của cô, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, từng chữ thốt ra rõ ràng, chắc nịch:
“Tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi!”
Không gian như ngưng đọng lại. Vân Khê sững sờ, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào trước lời đề nghị sỗ sàng và trực tiếp đến mức thô thiển này. Cô tránh ánh mắt như muốn thiêu đốt của hắn, cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tim. Đôi mắt ấy… dường như nhìn thấu mọi bí mật của cô.
“Anh… anh dựa vào cái gì?” Cô lắp bắp, cố lấy lại vẻ cứng rắn.
Tần Khiêm cười nhạt, một nụ cười của kẻ nắm đằng chuôi: “Dựa vào việc tôi có thể giúp em trả thù!”
“Rầm!”
Vân Khê đập bàn đứng phắt dậy, chiếc ghế xoay phía sau bị đẩy lùi ra xa. Tim cô như ngừng đập, máu nóng dồn lên não. Hắn biết! Hắn biết bí mật lớn nhất của cô!
“Anh dám điều tra tôi?” Cô gầm lên, sự tức giận pha lẫn sợ hãi khiến giọng cô lạc đi.
“Trên đời này, không có gì là Tần Khiêm tôi không dám làm!” Tần Khiêm cũng đứng dậy. Chiều cao vượt trội và khí thế áp đảo của hắn ngay lập tức nhấn chìm cơn cuồng nộ của cô. Hắn đứng đó như một ngọn núi sừng sững, không thể lay chuyển.
“Đừng ngông cuồng như thế! Anh nghĩ anh là ai chứ?”
“Tần Khiêm – Kẻ đứng đầu thế giới ngầm của thành phố này!” Hắn tuyên bố, giọng nói không lớn nhưng đầy uy quyền, như một vị vua khẳng định lãnh thổ của mình.
Vân Khê mở to mắt nhìn hắn. Cô biết hắn là ai. Tần Khiêm – cái tên gieo rắc nỗi kinh hoàng không chỉ ở thành phố này mà còn vươn vòi bạch tuộc ra cả quốc tế. Hắn là trùm của các ông trùm.
Cô nhắm mắt lại, hít sâu vài hơi để trấn tĩnh. Khi mở mắt ra, sự hoảng loạn đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng đến vô cảm. Cô chậm rãi nói:
“Nếu anh có thế lực đến thế, đã điều tra kỹ càng như thế, thì anh nên biết… tôi ghét cay ghét đắng dạng người như các anh! Những kẻ sống trong bóng tối, tay nhúng chàm!”
Tần Khiêm nhìn sự thay đổi cảm xúc nhanh chóng của cô, thầm gật đầu tán thưởng. Khá lắm! Bản lĩnh thật sự rất tốt. Người phụ nữ của mình quả nhiên không tầm thường.
“Đừng đánh đồng tất cả! Mỗi người mỗi khác!” Hắn bước vòng qua bàn làm việc, tiến đến gần cô hơn. “Huống hồ, nếu em không lợi dụng tôi, thì cả đời này em cũng đừng hòng giết được Huyết Vũ!”
Vân Khê thở dài, cay đắng nhận ra hắn nói đúng. Huyết Vũ quá mạnh, quá xảo quyệt. Cô đã mất mười năm chỉ để tìm ra hắn. Nhưng… cô không thể chờ đợi thêm nữa. Đêm nay, kế hoạch của cô sẽ bắt đầu.
Và quan trọng hơn, nếu phải bán mình cho quỷ dữ để trả thù, cô thà tự mình xuống địa ngục còn hơn là trở thành món đồ chơi tình dục cho tên trùm xã hội đen này.
“Cám ơn anh đã quan tâm! Nhưng tôi không cần!” Cô cự tuyệt thẳng thừng.
“Em sẽ cần!” Tần Khiêm khẳng định, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm sắc lạnh. “Chỉ với việc điều tra ra kẻ thù là hắn, em đã mất cả thanh xuân rồi. Muốn giết hắn? Với lực lượng mỏng manh của em, đó là điều không tưởng!”
“Anh…”
Vân Khê định phản bác thì điện thoại của Tần Khiêm reo lên. Hắn liếc nhìn màn hình, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Chuyện gì?… Được!”
Hắn cất điện thoại, quay sang nhìn cô, nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: “Hôm nay đến đây thôi! Em tốt nhất nên an phận ở nhà chờ tin tôi! Huyết Vũ là kẻ thù ngang sức ngang tài với tôi, em không dễ giết hắn đâu. Đừng làm chuyện ngu ngốc!”
Nói xong, hắn xoay người bước đi, bỏ lại Vân Khê đứng trơ trọi giữa phòng làm việc rộng lớn.
Khi bóng hắn khuất sau cánh cửa, Vân Khê mới buông lỏng cơ thể đang căng cứng. Hắn biết kế hoạch đêm nay của cô sao? Không, hắn chỉ đang cảnh báo chung chung thôi.
“An phận chờ anh sao?” Cô lẩm bẩm, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm điên cuồng. “Không bao giờ! Tôi không chờ được nữa! Đêm nay, Huyết Vũ phải chết!”
________________

Đêm đó, tại một khu công xưởng bỏ hoang ngoại ô thành phố.
Không khí đặc quánh mùi rỉ sét, bụi bặm và sát khí. Hai thế lực bóng tối hùng mạnh nhất đang đối đầu nhau. Hàng trăm họng súng đen ngòm đang chĩa vào nhau, chỉ chờ một mồi lửa là sẽ bùng nổ thành một cuộc thảm sát.
Một bên là Tần Khiêm – Bang chủ Xích Thần. Hắn đứng đó, áo choàng đen bay trong gió, vẻ mặt lạnh lùng, ngạo nghễ như tử thần.
Phía đối diện là Huyết Vũ – Bang chủ Huyết Bang. Hắn cũng tàn khốc không kém, một vết sẹo dài chạy dọc bên má phải làm tăng thêm vẻ hung tợn, che lấp đi gương mặt vốn dĩ rất anh tuấn.
Huyết Vũ đã chơi bẩn, mua chuộc thuộc hạ của Xích Thần để lấy tin mật. Nhưng Tần Khiêm không phải tay mơ. Hắn đã tương kế tựu kế, bắt sống đám phản bội và bây giờ hai bên đang đàm phán để trao đổi “hàng”.
“Thật không biết Huyết Vũ anh định làm gì với đám chó phản chủ này thế?” Tần Khiêm lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng đầy mỉa mai.
“Bọn chúng đã nhận tiền của tao, là người của tao. Huyết Bang xử lý người của mình thế nào là chuyện của tao!” Huyết Vũ đáp trả, giọng gầm gừ.
Hai ông trùm nhìn nhau, tia lửa điện xẹt qua không khí.
Bất ngờ, một loạt tiếng súng vang lên chát chúa!
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Không phải từ hai phe đang đối đầu, mà từ một hướng thứ ba! Một toán sát thủ mặc đồ đen bịt mặt từ trên trần nhà xưởng đu dây xuống, xả súng xối xả về phía Huyết Vũ.
“Có phục kích! Bảo vệ lão đại!”
Cả nhà xưởng hỗn loạn. Tần Khiêm và Huyết Vũ phản ứng cực nhanh, lập tức rút súng bắn trả và tìm chỗ ẩn nấp.
Phát súng đầu tiên của đám sát thủ nhắm thẳng vào đầu Huyết Vũ, nhưng hắn đã nhanh như cắt nghiêng người né tránh, viên đạn chỉ sượt qua vai áo hắn. Huyết Vũ rút súng, “Pằng!” một tiếng, tên sát thủ đi đầu ngã gục ngay tức khắc.
Cuộc hỗn chiến diễn ra ác liệt. Đám sát thủ này được huấn luyện rất bài bản, liều chết xông vào Huyết Vũ. Nhưng người của Xích Thần và Huyết Bang đều là những kẻ thiện chiến nhất. Chỉ sau mười lăm phút, đám sát thủ đã bị tiêu diệt gần hết.
Tên thủ lĩnh của nhóm sát thủ bị trúng hai phát đạn vào chân và bụng, ngã quỵ xuống đất nhưng vẫn còn tỉnh táo. Người của Huyết Bang lao tới định bắt sống hắn để tra khảo kẻ chủ mưu.
“Đừng giết vội! Bắt sống nó!” Huyết Vũ hét lên.
Nhưng ngay lúc đó…
“Đoàng!”
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Viên đạn xuyên táo ngay giữa trán tên thủ lĩnh sát thủ, kết liễu hắn ngay lập tức.
Huyết Vũ quay phắt lại, nhìn về hướng nòng súng còn đang bốc khói trên tay Tần Khiêm.
“Anh làm vậy là có ý gì hả Tần Khiêm?” Huyết Vũ gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. Hắn biết Tần Khiêm không chủ mưu vụ này, nhưng tại sao lại giết nhân chứng sống duy nhất?
Tần Khiêm thản nhiên thổi nhẹ nòng súng, vẻ mặt không chút biến sắc: “Các người nghĩ tôi có thể tha cho kẻ đã làm bị thương thuộc hạ của tôi sao? Ai đụng đến người của Xích Thần, kẻ đó phải chết. Ngay lập tức!”
Huyết Vũ nhìn quanh, đúng là có vài tên đàn em của Tần Khiêm bị trúng đạn lạc. Nhưng lý do đó quá khiên cưỡng!
“Huyết Bang có thể tra ra được kẻ đứng sau!”
“Coi như tôi tức giận đi, lỡ tay!” Tần Khiêm nhún vai, một câu trả lời vô trách nhiệm đến mức khiến người ta muốn hộc máu.
Hai bên lại gườm nhau, súng lại lên nòng. Nhưng sau một hồi cân nhắc thiệt hơn, cả hai lão đại đều phất tay ra lệnh rút lui. Hôm nay chưa phải lúc quyết chiến sinh tử.

Bình luận (0)

Để lại bình luận