Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm… ưm…”
Đầu lưỡi nóng hổi, điêu luyện của Tần Khiêm thô bạo cạy mở hàm răng Vân Khê, xông thẳng vào khoang miệng cô như một kẻ xâm lược ngạo mạn. Cái lưỡi không xương ấy quấn chặt lấy lưỡi cô, trêu đùa, mút mát, khuấy đảo mọi ngóc ngách, ép cô phải nhảy múa cùng hắn trong vũ điệu hoang dại và ướt át.
Vân Khê tưởng chừng như ngạt thở. Toàn bộ dưỡng khí bị hắn hút cạn. Khoang miệng cô tràn ngập hương vị của hắn – vị rượu vang chát nhẹ, vị thuốc lá nam tính và vị dục vọng nồng đậm. Nước bọt không kịp nuốt trôi theo khóe môi trào ra ngoài, chảy dọc xuống cằm, xuống cổ, tạo nên một khung cảnh dâm mị đến đỏ mặt.
Cô hoàn toàn bị giam cầm dưới thân thể to lớn như núi của hắn. Cả người cô bị sức nặng của hắn đè ép xuống nệm giường lún sâu. Cô đã dùng toàn bộ sức lực của một người luyện võ để vùng vẫy, đấm đá, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của người đàn ông này, mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa.
Hắn quá cường hãn! Cơ bắp hắn cứng như sắt thép, còn cô chỉ như dòng nước mềm yếu va vào đá.
Tần Khiêm mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu vì dục vọng bị kìm nén. Hắn nhìn khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt ngấn nước của cô dưới thân mình, cơn thú tính trong người gầm gào đòi được giải phóng. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn có phản ứng sinh lý mãnh liệt đến thế với một người phụ nữ. Chỉ cần hôn môi thôi mà “người anh em” bên dưới của hắn đã trỗi dậy, cương cứng đau nhức, muốn xé toạc quần áo để lao vào cô.
Nhưng lúc này không thể… Cô đang sợ hãi, và cô chưa đồng ý. Hắn muốn chiếm đoạt cô, nhưng hắn muốn cô tự nguyện dâng hiến, muốn cả thể xác lẫn linh hồn cô. Hắn phải cố nhịn!
Tần Khiêm dùng chút lý trí cuối cùng để kiềm chế bản thân, chậm rãi rời khỏi đôi môi sưng đỏ, ướt át mà hắn khao khát. Nhưng sự lưu luyến khiến hắn không thể buông tha cô ngay lập tức. Hắn vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của cô, hít hà mùi hương cơ thể tự nhiên dịu nhẹ, rồi há miệng cắn nhẹ, mút mát tạo thành những dấu hôn đỏ chót chủ quyền.
“Tần Khiêm! Đồ khốn!” Vân Khê lấy lại được hơi thở, tức giận gầm lên, đẩy mạnh đầu hắn ra.
Tần Khiêm nhếch miệng cười, chống hai tay hai bên đầu cô, nhìn thẳng vào mắt cô bằng ánh nhìn rực lửa:
“Dù muốn hay không, em vẫn phải đồng ý! Em không có lựa chọn nào khác.”
“Chuyện gì cũng được! Trừ chuyện này! Tôi không bán rẻ thân xác!” Vân Khê hét lên, nước mắt lưng tròng vì uất ức.
Chịu thôi! Cô phải thỏa hiệp với thực tại tàn khốc. Cô cần sự giúp đỡ của hắn. Một mình cô không thể đấu lại Huyết Vũ, cô đã nhận ra điều đó sau thất bại thảm hại đêm qua. Cô có ra sao không quan trọng, nhưng cô còn gia đình, còn ba mẹ, còn em gái Vân Nghê. Cô không thể để họ bị cuốn vào vòng xoáy trả thù đẫm máu này.
Cố Hạo Khương tuy quyền lực nhưng hắn là người của ánh sáng, hắn dùng luật pháp và kinh tế. Còn đối phó với loài quỷ dữ như Huyết Vũ, phải cần một con quỷ chúa tể như Tần Khiêm! Lấy độc trị độc.
Nhưng mà… bắt cô phải lên giường với hắn? Làm cái loại chuyện nam nữ xác thịt đó để đổi lấy sự bảo hộ? Tuyệt đối không! Lòng tự trọng của cô không cho phép.
Tần Khiêm nhìn dáng vẻ kiên định, thà chết không chịu khuất phục của cô mà có chút đau đầu. Nhưng hắn cũng là kẻ cứng đầu không kém. Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói ma mị như lời nguyền:
“Chắc chắn phải là loại chuyện này! Và em nghe cho rõ đây, không phải chỉ dừng ở chuyện lên giường một lần rồi thôi. Tôi là muốn em cả đời! Em sẽ là người phụ nữ của tôi, vĩnh viễn!”
Vân Khê trợn tròn mắt, không tin vào tai mình.
“Tại… Tại sao?” Cô lắp bắp. Hắn điên rồi sao? Hắn nghiêm túc?
“Ban đầu tôi bị thu hút bởi khí chất đặc biệt của em, cái vẻ nam tính nhưng lại quyến rũ chết người ấy. Nhưng dần dần quan sát, dường như mọi thứ ở em tôi đều thích! Sự bướng bỉnh, sự thông minh, và cả sự ngây thơ ngu ngốc của em.” Hắn hôn nhẹ lên chóp mũi cô. “Là em dụ dỗ tôi! Em khơi mào ngọn lửa này, em phải chịu trách nhiệm dập tắt nó… bằng cả cuộc đời em!”
Vân Khê thật muốn mắng chửi tổ tông tám đời nhà hắn! Khúc đầu nghe còn lọt tai một chút, tới câu cuối thì thật muốn hộc máu. Ai dụ dỗ ai hả tên biến thái này?
Tần Khiêm thấy ánh mắt cô như có hai ngọn lửa nhỏ đang cháy, biết cô đã tức giận đến cực điểm rồi. Hắn cười khẽ, đứng dậy chỉnh lại quần áo. Hôm nay ép cô đến đây là đủ rồi. Dục tốc bất đạt.
“Em sẽ không thoát khỏi tôi đâu, mèo nhỏ!” Hắn nháy mắt. “Cứ ở phòng tôi nghỉ ngơi đi! Đừng hòng trốn!”
Đến khi hắn ra khỏi phòng, đóng cửa lại, Vân Khê mới mệt mỏi buông lỏng cơ thể, cuộn tròn trong chăn như một con tôm nhỏ. Tâm trạng cô nặng nề như đeo chì.
Trong không gian yên tĩnh, ký ức lại ùa về như thác lũ…
Mười năm trước.
Năm đó Vân Khê mười lăm tuổi. Cô thiếu nữ Vân Khê khi ấy chưa bao giờ ép mình vào những bộ vest nam khô cứng. Cô tóc dài ngang lưng, thích mặc váy, tính cách mạnh mẽ nhưng vẫn đầy sự hồn nhiên, yêu đời.
________________

“Tiểu Khê! Đi chơi không?”
Xuân Khanh – cô bạn thân nhất, người bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô từ bé thò đầu vào cửa sổ lớp học, hí hửng rủ rê.
“Mày bỏ cái từ ‘Tiểu’ ra đi! Nghe sến súa quá! Tao cắt lưỡi mày bây giờ!” Vân Khê giả vờ trừng mắt, tay cầm cây thước kẻ dọa nạt.
“Hung dữ quá đi… Hì hì…” Xuân Khanh cười giả lả, né người sang một bên. “Tiểu Khê lườm ghê quá à~ Đi mà, đi ăn kem đi!”
Cả hai cứ như thế, như hình với bóng. Ngoài em gái Vân Nghê, Xuân Khanh là người quan trọng nhất trong cuộc đời Vân Khê. Cô luôn tự nhủ sẽ bảo vệ nụ cười rạng rỡ của người bạn này.
Có điều, cô đã không làm được… Ngày hôm đó, bầu trời trong xanh bỗng chốc sụp đổ, trở thành ngày đen tối nhất cuộc đời cô.
________________

Đêm đó.
“Tối quá đi! Hôm nay sao đèn đường bị hư hết vậy chứ?” Xuân Khanh bám chặt lấy cánh tay Vân Khê, giọng run run. Cả hai đang đi bộ trên con đường tắt quen thuộc về nhà sau buổi học thêm.
Con đường vắng lặng, gió thổi xào xạc qua những tán cây tạo nên những âm thanh ma quái.
“Sợ gì chứ? Có tao ở đây!” Vân Khê trấn an bạn, nhưng trong lòng cũng dấy lên sự bất an. “Để tao gọi taxi cho mày!”
“Thôi hù nhau đi! Đi bộ chưa tới 5 phút nữa là về nhà tao rồi! Tiết kiệm tiền mua truyện tranh!” Xuân Khanh bĩu môi.
“Cũng biết tiết kiệm nữa sao?”
“Hứ!”
“ĐOÀNG!!!”
Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm yên tĩnh.
“Á!!!” Cả hai cùng hoảng sợ hét lên, ôm chầm lấy nhau.
Từ trong bóng tối, những chiếc xe phân khối lớn lao tới, đèn pha chói mắt. Một nhóm người mặc áo đen, tay cầm súng, đang truy đuổi nhau và xả đạn loạn xạ.
“Chạy mau Tiểu Khanh!”
Vân Khê hét lên, cố giữ bình tĩnh, nắm chặt tay Xuân Khanh kéo chạy về phía con hẻm nhỏ.
Nhưng…
“ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Hai phát súng nữa vang lên khô khốc. Một tên xã hội đen ngã xuống ngay trước mặt họ. Cả hai chết trân, chân như đeo chì không nhấc nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận