Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không gian trong căn phòng ngủ rộng lớn dường như bị hút cạn không khí, để lại sự ngột ngạt đặc quánh đến đáng sợ. Vân Khê bị ném mạnh xuống giường, tấm nệm đàn hồi lún sâu xuống ôm lấy thân thể mảnh mai đang run rẩy của cô. Chưa kịp định thần, bóng đen to lớn của Tần Khiêm đã phủ chụp xuống, che khuất cả ánh đèn trần, giam cầm cô trong cái bóng của sự cuồng nộ.
Hắn đứng bên mép giường, bàn tay thô bạo giật phăng chiếc cà vạt ném xuống sàn, rồi bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi của chính mình. Động tác của hắn không còn vẻ ung dung, lịch lãm thường ngày mà đầy dã tính, gấp gáp và thô lỗ. Những chiếc cúc áo tội nghiệp văng ra, rơi lách cách trên sàn gỗ, để lộ lồng ngực vạm vỡ màu đồng hun đang phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc.
“Tần… Tần Khiêm! Anh nghe tôi nói đã…” Vân Khê hoảng loạn lùi người về phía đầu giường, hai tay chống ra sau, đôi mắt mở to đầy cảnh giác. Cô chưa bao giờ thấy hắn mất kiểm soát đến mức này. Đôi mắt diều hâu thường ngày vốn lạnh lùng sắc bén, giờ đây hằn lên những tia máu đỏ quạch, rực lửa như một con thú hoang bị thương đang điên cuồng tìm nơi trút giận.
“Nghe em nói? Để em lại bịa ra những lời nói dối, lại tìm cách trốn thoát khỏi tôi sao?” Tần Khiêm cười gằn, nụ cười méo mó đầy chua chát. Hắn lao tới, hai cánh tay rắn chắc như gọng kìm chống mạnh xuống hai bên đầu Vân Khê, khóa chặt mọi lối thoát của cô.
Hơi thở nóng rực mang theo mùi rượu mạnh và mùi thuốc lá bạc hà phả thẳng vào mặt cô, khiến đầu óc Vân Khê choáng váng. Hắn dí sát mặt mình vào mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu đầy sợ hãi của mình trong đáy mắt tăm tối của hắn.
“Em có biết khi nghe tin em biến mất, tôi đã cảm thấy thế nào không? Trái tim tôi như bị ai đó thò tay vào bóp nghẹt! Tôi tưởng Huyết Vũ đã bắt được em… Tôi tưởng sẽ chỉ tìm thấy cái xác lạnh ngắt của em ở một cống rãnh nào đó!” Giọng hắn gầm gừ trong cổ họng, vừa phẫn nộ, vừa chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng mà hắn vừa trải qua. “Em coi mạng mình là cỏ rác, nhưng với Tần Khiêm tôi, nó là bảo vật! Em dám mang bảo vật của tôi đi đặt cược?”
Vân Khê sững sờ. Trái tim cô lỡ một nhịp khi nghe những lời thú nhận điên rồ ấy. Hắn… một ông trùm hắc đạo máu lạnh, lại vì sự biến mất của cô mà hoảng loạn đến thế sao? Trong đáy mắt cuồng nộ kia, cô nhìn thấy sự lo lắng chân thật đến đau lòng.
“Thật sự… xin lỗi anh! Tôi không nghĩ là…”
“Đừng xin lỗi! Lời xin lỗi của em lúc này rẻ mạt lắm!” Tần Khiêm gầm lên, cắt ngang lời cô. “Tôi không cần lời nói suông. Tôi cần em nhớ kỹ bài học này vào tận xương tủy. Đêm nay, tôi sẽ khắc sâu dấu ấn của tôi lên từng tấc da thịt em, để mỗi khi em định rời bỏ tôi, nỗi đau và khoái cảm này sẽ kéo chân em lại!”
Dứt lời, hắn cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô. Không phải nụ hôn, mà là sự cắn xé. Răng nanh sắc nhọn của hắn va vào môi cô đau điếng, vị máu tanh nồng nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng. Hắn ngấu nghiến môi cô như muốn nuốt chửng cả linh hồn cô, lưỡi hắn cạy mở hàm răng cô, xông vào khuấy đảo, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại đang run rẩy mà dây dưa, mút mát.
“Ưm… đau…” Vân Khê rên rỉ trong cổ họng, hai tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực trần trụi nóng bỏng của hắn. Nhưng sức lực của cô so với cơn điên của hắn chỉ như muối bỏ bể.
Bàn tay to lớn của Tần Khiêm không yên phận, luồn vào vạt áo sơ mi của cô. “Xoạt!” Tiếng vải rách vang lên chói tai. Chiếc áo sơ mi trắng tinh bị hắn xé toạc không thương tiếc, cúc áo bắn tung tóe khắp nơi. Hắn muốn nhìn thấy cô trần trụi, muốn lột bỏ tất cả lớp vỏ bọc cứng rắn mà cô khoác lên người, để cô hiện nguyên hình là người phụ nữ của hắn.
“Không… đừng mà… Tần Khiêm…” Vân Khê giật bắn người, cố gắng co cụm lại, dùng tay che chắn trước ngực.
Tần Khiêm nhếch mép cười tà mị, ánh mắt rực lửa dục vọng nhìn xuống thân thể đang run rẩy dưới thân mình: “Sợ sao? Muộn rồi, mèo con ạ. Đêm nay, em là của tôi, trọn vẹn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận