Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một bên ngực bị Tần Khiêm xoa nắn đến đỏ ửng, in hằn dấu tay năm ngón, bên kia thì ướt đẫm nước bọt, đầu ngực sưng tấy, bóng lưỡng đầy dâm đãng. Vân Khê nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mơ màng phủ một tầng sương mỏng vì khoái cảm.
Bên dưới lớp quần tây, Tần Khiêm cảm nhận được “người anh em” của mình đã trướng đến phát đau, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, gào thét đòi được giải phóng. Nhưng hắn chưa vội. Hắn muốn cô phải hoàn toàn thần phục, muốn cô phải cầu xin hắn.
Ánh mắt Tần Khiêm rời khỏi đôi gò bồng đảo, trượt dọc xuống vòng eo thon gọn, dừng lại ở chiếc thắt lưng da đang thắt chặt chiếc quần tây của cô. Hắn nhếch mép cười, bàn tay nhanh chóng tháo thắt lưng, kéo khóa quần, rồi lột phăng chiếc quần dài vướng víu ném xuống đất.
Giờ đây, trên người Vân Khê chỉ còn lại chiếc quần lót ren đen nhỏ xíu, mỏng manh, ôm sát lấy vùng tam giác bí ẩn, không che giấu được sự phập phồng nơi đó. Sự tương phản giữa làn da trắng muốt và màu đen của nội y tạo nên một sự kích thích thị giác mãnh liệt.
Vân Khê hoảng hốt, bản năng tự vệ trỗi dậy. Cô co chân, dùng hết sức bình sinh tung một cú đá về phía hắn.
“Bốp!”
Tần Khiêm bị đá trúng vai, nhưng hắn chỉ hơi lùi lại một chút, chẳng hề hấn gì. Ngược lại, hành động chống cự của cô như đổ thêm dầu vào lửa, khiến thú tính trong hắn càng bùng lên mạnh mẽ.
“Khá lắm! Đến nước này mà vẫn còn sức đánh trả sao?” Hắn cười lớn, nụ cười hoang dại và đầy vẻ tà ác. “Em đúng là con mèo hoang khó thuần phục. Nhưng tôi thích! Càng khó thuần phục, khi đè dưới thân càng thú vị!”
Hắn lao tới, nhanh như chớp tóm lấy cổ chân cô, kéo mạnh về phía mép giường. Vân Khê mất đà, ngã ngửa ra sau. Tần Khiêm chồm lên, dùng sức nặng cơ thể đè chặt cô xuống. Hắn với tay lấy chiếc cà vạt lụa rơi trên sàn lúc nãy, nhanh chóng tóm lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo ngược lên đỉnh đầu và cột chặt vào thành giường gỗ.
“Anh… anh làm cái gì? Thả tôi ra! Đừng có trói tôi!” Vân Khê vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng nút thắt chuyên nghiệp của hắn khiến cô không tài nào thoát ra được. Hai chân cô bị đầu gối hắn tách rộng ra, chèn chặt vào giữa, tạo thành tư thế chữ M đầy nhục nhã và phơi bày.
“Phải trói móng vuốt của em lại thì em mới ngoan ngoãn được!” Tần Khiêm vỗ nhẹ vào má cô, rồi cúi xuống hôn lên chiếc cổ trắng ngần đang nổi gân xanh vì gồng mình.
Hắn từ từ trườn người xuống phía dưới, ánh mắt dán chặt vào nơi tư mật của cô.
“Không… Tần Khiêm… đừng nhìn… xấu hổ lắm…” Vân Khê khóc nấc lên, cố gắng vặn vẹo cơ thể, khép chân lại để che đi “cô bé” đang phơi bày trước mắt hắn.
“Đẹp lắm… Sao lại xấu hổ?” Tần Khiêm thì thầm, ngón tay thô ráp của hắn lướt nhẹ trên lớp vải ren mỏng, chạm vào khe rãnh đang ẩm ướt. “Em ướt rồi này… Khê Nhi, em xem, nó đang khóc vì thèm khát tôi đấy!”
“Câm miệng! Tôi không có! Anh nói bậy!”
“Miệng thì nói không, nhưng cơ thể em thì đang mời gọi tôi đây này!”
Nói rồi, hắn móc ngón tay vào mép quần lót, kéo mạnh sang một bên, để lộ ra đóa hoa hồng hào, e ấp, sạch sẽ và đẹp đẽ đến mê người. Hắn không vội vàng xâm nhập, mà dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào hạt trân châu nhỏ xíu đang ẩn mình dưới nếp gấp, day day, xoay tròn.
“Aaaa… ưm…”
Vân Khê cong người lên như con tôm luộc, đầu ngón chân quắp chặt lại. Luồng khoái cảm như điện giật đánh thẳng vào não bộ khiến cô mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ còn biết rên rỉ những âm thanh vụn vặt.
Tần Khiêm hài lòng nhìn phản ứng của cô. Hắn đưa một ngón tay thâm nhập vào bên trong “động nhỏ”. Bên trong cô chật hẹp, nóng hổi và ướt át vô cùng, những nếp gấp thịt non mềm bao bọc lấy ngón tay hắn, mút chặt như không muốn rời, co bóp liên hồi chào đón kẻ xâm nhập.
“Chặt quá…” Hắn rên rỉ, giọng khàn đặc. Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay, ra vào nhịp nhàng, mỗi lúc một nhanh hơn, sâu hơn. Tiếng nước “chóp chép” vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe thật dâm mị, khiến không khí càng thêm nóng bỏng.
Vân Khê lắc đầu nguầy nguậy trên gối, tóc tai xõa tung. Cảm giác trống rỗng bên trong đang được lấp đầy, nhưng một ngón tay là không đủ. Nó chỉ càng khơi dậy sự ngứa ngáy, khao khát một thứ gì đó to lớn hơn, nóng bỏng hơn thế nữa để lấp đầy sự hư không này.
“Tần Khiêm… khó chịu quá… ưm… đừng trêu tôi nữa…”
“Khó chịu ở đâu? Nói tôi nghe, tôi sẽ giúp em…” Hắn thì thầm đầy dụ dỗ, cúi xuống hôn lên đùi non trắng mịn của cô, để lại những dấu hôn đỏ chót, rồi từ từ di chuyển khuôn mặt điển trai xuống vùng cấm địa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận