Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Khiêm dùng hai tay giữ chặt đùi Vân Khê, đẩy rộng ra hết cỡ, đầu gối hắn chèn vào giữa, ép cô vào tư thế hoàn toàn rộng mở, không còn chút che đậy nào. Hắn ngắm nhìn “cô bé” hồng hào đang run rẩy tiết ra mật dịch trong suốt, óng ánh như sương sớm. Mùi hương nữ tính nồng nàn, quyến rũ xộc vào mũi khiến hắn say đắm, kích thích mọi giác quan.
“Khê Nhi! Tôi rất muốn nếm thử vị của em! Muốn uống cạn mật ngọt của đóa hoa này!”
Vân Khê trợn tròn mắt, hoảng loạn tột độ khi thấy hắn cúi xuống quá gần: “Anh điên rồi! Đừng… chỗ đó bẩn lắm! Đừng làm vậy!”
“Với tôi, mọi thứ thuộc về em đều là mỹ vị nhân gian!”
Không để cô phản đối thêm, Tần Khiêm cúi đầu, áp mặt vào giữa hai đùi cô. Hắn thè lưỡi, liếm một đường dài từ dưới lên trên, quét qua khe rãnh ướt át, nếm trải vị mặn nồng và ngọt ngào của cô.
“Áaaaaa!!!”
Vân Khê hét lên một tiếng thất thanh, cả người giật nảy lên, sống lưng tê dại. Cảm giác chiếc lưỡi nóng ấm, thô ráp lướt qua vùng da thịt nhạy cảm nhất, nơi chưa từng có ai chạm tới, khiến cô như bị thiêu đốt.
Tần Khiêm không dừng lại. Hắn dùng hai tay tách rộng hai mép hoa ra, dùng lưỡi tìm đến hạt đậu nhỏ đang sưng cứng vì kích thích, liên tục liếm mút, trêu chọc. Hắn di chuyển lưỡi điêu luyện, khi thì nhẹ nhàng mơn trớn như cánh bướm, khi thì mạnh bạo hút chặt, tạo ra những âm thanh “chụt chụt” ướt át đầy xấu hổ.
“Đừng… ưm… Tần Khiêm… đừng liếm nữa… tôi chết mất… aaaa…”
Vân Khê quằn quại, hai tay bị trói siết chặt lấy thành giường đến trắng bệch, mồ hôi tuôn ra như tắm. Cô không chịu nổi nữa! Khoái cảm ập đến như sóng thần, dồn dập, mạnh mẽ nhấn chìm lý trí của cô. Hông cô vô thức đẩy lên, lắc lư đón nhận sự phục vụ của hắn, muốn hắn tiến sâu hơn nữa, mạnh hơn nữa.
Tần Khiêm cảm nhận được dòng suối ngọt ngào đang tuôn trào ồ ạt, hắn càng hưng phấn, dùng miệng hút mạnh lấy toàn bộ “đóa hoa”, nuốt trọn mật dịch của cô, tham lam như kẻ chết khát.
Sau khi “thưởng thức” món khai vị đến no nê, Tần Khiêm mới chịu ngẩng đầu lên. Khuôn mặt điển trai của hắn dính đầy nước tình của cô, bóng loáng dưới ánh đèn, đôi mắt rực lửa như ác ma bước ra từ địa ngục. Hắn tháo cà vạt trói tay cô ra, để cô tự do ôm lấy hắn.
“Em ướt đẫm rồi, Khê Nhi… Giờ thì, tôi sẽ cho em biết thế nào là đàn ông thực thụ! Tôi sẽ đưa em lên thiên đường!”
Hắn đứng dậy, cởi phăng chiếc quần của mình. Cự long khổng lồ, gân guốc, tím ngắt vì cương cứng bật ra, ngạo nghễ chỉ thẳng lên trời. Vân Khê nhìn thấy vật đó mà kinh hãi, nuốt nước bọt ừng ực. To quá! Dài quá! Làm sao nó có thể chui vào người cô được? Nó sẽ xé rách cô mất!
“Không… to quá… không vào được đâu…” Cô lắc đầu sợ hãi lùi lại.
Tần Khiêm không cho cô đường lui. Hắn nắm lấy cổ chân cô kéo lại, đặt quy đầu nóng hổi, rỉ dịch hưng phấn vào ngay cửa động đang co bóp. Hắn cúi xuống hôn cô, thì thầm trấn an:
“Tôi cam đoan với em, nếu tôi tiến vào mà không khiến em sướng đến phát điên, tôi không phải là Tần Khiêm! Tin tôi!”
Nói rồi, hắn nắm chặt eo cô, dùng lực đẩy mạnh hông.
“Phập!”
“Á… ĐAU QUÁ!!!”
Vân Khê hét lên, nước mắt trào ra. Cô cảm thấy như bị xé toạc làm đôi. Một lớp màng mỏng manh bị chọc thủng, cơn đau rát lan tỏa khắp vùng hạ thân.
Tần Khiêm cũng khựng lại. Hắn cảm nhận được sự chật hẹp đến nghẹt thở và lớp rào cản đó vừa bị phá vỡ.
“Em… là lần đầu?” Hắn kinh ngạc nhìn cô, trong mắt ánh lên sự vui sướng tột độ xen lẫn chút xót xa. Một nữ cường nhân lăn lộn giang hồ bao năm, ra tay tàn độc, vậy mà vẫn giữ được sự trong trắng này cho hắn? Cô là của hắn, hoàn toàn là của hắn!
“Đồ khốn… Anh cút ra… Đau quá… hức hức…” Vân Khê đấm thùm thụp vào ngực hắn, nức nở.
“Ngoan nào, thả lỏng ra… Đừng khóc… Tôi sẽ nhẹ nhàng…” Tần Khiêm hôn lên những giọt nước mắt của cô, kiên nhẫn chờ đợi cô thích nghi, không dám động đậy. Bên trong cô quá chặt, những thớ thịt non mềm bao bọc, kẹp chặt lấy hắn khiến hắn sung sướng đến tê da đầu, chỉ muốn thúc mạnh ngay lập tức. “Em chặt quá… Của em như đang cắn lấy tôi vậy… Tuyệt vời quá!”
Khi thấy Vân Khê đã bớt đau, hơi thở dần ổn định, Tần Khiêm bắt đầu di chuyển. Ban đầu chậm rãi, thăm dò từng chút một, rồi dần dần nhanh hơn, mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng rên rỉ kiều mị.
“A… ưm… Tần Khiêm… chậm lại… sâu quá…”
“Không chậm được! Em là của tôi! Cả đời này bên trong em chỉ được phép chứa chấp một mình tôi thôi! Nghe rõ chưa?”
Hắn gầm gừ, mỗi cú thúc vào đều chạm đến tận cùng tử cung của cô, khiến Vân Khê vừa đau vừa sướng, rên rỉ không thành tiếng, cả người run lên bần bật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận