Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn phòng ngập tràn mùi hương của tình ái, nồng nàn, ẩm ướt, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ vỡ vụn của phụ nữ. Ánh đèn vàng hắt lên hai thân thể đang quấn lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại, trơn trượt.
Tần Khiêm như một cỗ máy không biết mệt mỏi, hắn hoàn toàn mất kiểm soát trước sự quyến rũ chết người của Vân Khê. Hắn nâng hông cô lên cao, dồn dập ra vào, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ như muốn đóng đinh cô xuống giường, muốn hòa tan cô vào cơ thể mình.
“Bảo bối… Em tuyệt lắm… Bên trong em nóng quá… Gọi tên tôi đi! Gọi chồng đi!” Hắn vừa thở dốc vừa ra lệnh, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng.
“Aaa… Tần Khiêm… ưm… sướng quá… hức… chồng ơi…”
Vân Khê đã hoàn toàn mất đi lý trí. Lý trí sắt đá, sự kiêu hãnh của một nữ giám đốc lạnh lùng đã bị những đợt khoái cảm như sóng thần nhấn chìm. Cô ôm chặt lấy cổ hắn, đôi chân thon dài quấn chặt lấy hông hắn như dây leo, móng tay cào cấu lên tấm lưng rộng lớn của hắn tạo nên những vệt xước đỏ rực đầy kích thích.
Cô không còn biết trời trăng gì nữa, chỉ biết nương theo nhịp điệu điên cuồng của hắn, cùng hắn chìm đắm trong biển khoái lạc vô tận. Mỗi lần hắn rút ra rồi đâm mạnh vào, cô lại có cảm giác như linh hồn mình bị đánh văng ra khỏi xác.
Bên trong cô, những đợt co thắt liên hồi kẹp chặt lấy “người anh em” của hắn, như hàng ngàn cái miệng nhỏ đang mút mát, mời gọi, níu kéo. Tần Khiêm sướng đến mức gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ lên ngực cô.
“Em muốn giết chết tôi sao? Yêu tinh! Em là yêu tinh hút hồn tôi!”
Hắn gầm lên, hai tay bóp chặt mông cô, tăng tốc độ lên mức tối đa. Những cú thúc như vũ bão khiến cả chiếc giường rung chuyển kịch liệt. Vân Khê bị đẩy lên tận chín tầng mây, đầu óc trắng xóa, mọi giác quan đều tập trung vào điểm giao hợp nóng bỏng.
“Aaaaaa!!! Tần Khiêm… em ra… em ra mất…”
Cô hét lên thất thanh, cả người cong lại như cánh cung, ngón chân quắp chặt, một dòng nước ấm nóng tuôn trào ồ ạt, tưới ướt cả nam căn của hắn, co bóp dữ dội. Cô đã lên đỉnh!
Cảm nhận được sự co thắt mãnh liệt của cô, Tần Khiêm cũng không thể kìm nén được nữa. Hắn gầm lên một tiếng thú tính, dồn hết sức lực, thúc sâu vào tận cùng, lút cán, trút bỏ toàn bộ tinh hoa nóng hổi, đậm đặc vào sâu trong cơ thể cô, đánh dấu chủ quyền tuyệt đối.
“Ưm…” Hắn gục đầu vào vai cô, thở dốc ồ ồ, tận hưởng dư vị đê mê sau cao trào, cảm giác dòng chảy ấm nóng hòa quyện bên trong cô.
Cả hai nằm ôm nhau, mồ hôi ướt đẫm dính dấp nhưng không ai muốn buông ra. Tiếng tim đập thình thịch hòa vào nhau.
Một đêm này, Tần Khiêm như con thú bị bỏ đói lâu ngày, hắn không tha cho cô. Hắn đòi hỏi cô hết lần này đến lần khác, từ trên giường xuống sàn nhà, từ tư thế này sang tư thế khác. Hắn ép cô phải rên rỉ, phải cầu xin hắn, phải thừa nhận rằng cô thuộc về hắn, cả thể xác lẫn linh hồn.
Đến khi trời gần sáng, Vân Khê đã mệt lả đi, ngất lịm trong vòng tay hắn, trên khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt sinh lý vì khoái cảm quá độ.
________________

Khi tia nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng bừa bộn, Vân Khê mơ màng tỉnh giấc. Cả người cô đau nhức như bị xe lu cán qua, xương cốt rã rời, đặc biệt là vùng hạ thân đau rát ê ẩm, sưng tấy. Cô khẽ rên lên một tiếng, định cử động nhưng phát hiện mình đang nằm gọn trong một lồng ngực ấm áp, rắn chắc.
Một cảm giác man mát, dễ chịu truyền đến da thịt. Vân Khê hé mắt, nhìn thấy Tần Khiêm đang ngồi bên cạnh. Hắn chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng thùng thình, để lộ thân trên vạm vỡ với những vết cào xước chằng chịt do chính cô gây ra đêm qua – những “huân chương” của một đêm cuồng nhiệt.
Trên tay hắn là một chiếc khăn bông ấm, hắn đang cẩn thận, tỉ mỉ lau người cho cô. Động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu như đang lau chùi một món bảo vật dễ vỡ, khác hẳn với vẻ thô bạo, điên cuồng tối qua. Hắn lau từng ngón tay, cánh tay, rồi đến ngực, bụng, và cả… nơi tư mật sưng đỏ đó.
Vân Khê giật mình, rụt chân lại theo phản xạ, mặt đỏ bừng, kéo chăn che kín người.
Tần Khiêm ngẩng lên, thấy cô đã tỉnh, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng, ôn nhu đến lạ lùng. Hắn nắm lấy bàn tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ một cái trân trọng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
“Tỉnh rồi sao? Đau lắm không?” Giọng hắn trầm ấm, khàn khàn, chứa đựng sự hối lỗi và cưng chiều vô hạn.
Vân Khê ngẩn người nhìn hắn. Đây là Tần Khiêm sao? Tên trùm xã hội đen giết người không ghê tay, tên ác ma cưỡng bức cô đêm qua đây sao? Tại sao bây giờ hắn lại nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình như thế? Trái tim cô bỗng nhiên rung động một nhịp lạ lùng.
“Anh… đồ cầm thú…” Cô định mắng hắn, nhưng cổ họng khô khốc, đau rát khiến giọng nói trở nên yếu ớt như tiếng mèo kêu.
“Suỵt… Đừng nói gì cả. Giọng em khàn hết rồi.” Tần Khiêm đặt ngón tay lên môi cô, cười khổ. “Hôm qua anh hơi quá đáng. Xin lỗi em. Tại em ngọt ngào quá, anh không kiềm chế được.”
Hắn nhúng khăn vào chậu nước ấm pha tinh dầu thảo dược bên cạnh, vắt khô rồi tiếp tục định lau chân cho cô.
“Thân thể có chỗ nào không khỏe không? Để anh xem qua chỗ đó, hình như hơi sưng…” Hắn nói, tay định vạch chăn ra kiểm tra “chiến tích” đêm qua.
Vân Khê vội vàng giữ chặt mép chăn, trừng mắt nhìn hắn, mặt đỏ như gấc: “Không cần! Anh tránh ra! Đừng có động vào tôi!”
Tần Khiêm cười khẽ, nụ cười rạng rỡ, sảng khoái xua tan đi sự u ám còn sót lại. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô thật lâu, một nụ hôn thuần khiết không vẩn đục dục vọng.
“Được rồi, không xem thì không xem. Em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh sẽ bảo nhà bếp nấu cháo tổ yến cho em tẩm bổ. Từ nay về sau, em là bảo bối của anh, anh sẽ chăm sóc em cả đời.”
Hắn đắp chăn lại cẩn thận cho cô, rồi ngồi đó, nắm chặt tay cô, lặng lẽ ngắm nhìn cô. Trong lòng Tần Khiêm tràn ngập một cảm giác bình yên và hạnh phúc chưa từng có. Hắn biết, từ nay về sau, hắn không còn cô độc nữa. Người con gái này, hắn sẽ dùng cả tính mạng và máu của mình để bảo vệ, không để ai tổn thương cô, kể cả chính bản thân hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận