Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh là đồ khốn nạn!”
Vân Khê rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, trừng đôi mắt ngấn nước lên nhìn hắn. Giọng nói vốn dĩ trong trẻo, lạnh lùng của cô giờ đây khàn đặc, nghe như tiếng vải lụa bị xé rách, vừa thảm thương lại vừa gợi tình.
Cô biết tại sao cổ họng mình lại đau rát như bị lửa đốt thế này. Là vì tối qua… cái đêm kinh hoàng và điên loạn tối qua. Tên cầm thú này đã ép cô rên rỉ, van xin, thậm chí là gào thét dưới thân hắn suốt cả một đêm dài. Hắn như một con dã thú bị bỏ đói lâu năm, vắt kiệt từng chút sức lực, từng giọt mồ hôi và cả liêm sỉ của cô.
Tần Khiêm nghe tiếng chửi rủa yếu ớt ấy thì chỉ nhếch mép cười. Nụ cười của hắn mang theo vẻ thỏa mãn của kẻ săn mồi vừa được no nê, lại pha chút cưng chiều dung túng.
“Sau đêm qua, em có suy nghĩ gì không, hửm?”
Hắn ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến Vân Khê rùng mình. Giọng hắn trầm đục, mang theo dư vị tình dục chưa tan hết, mặt không đỏ tim không đập mà hỏi một câu vô sỉ đến tận cùng.
Vân Khê nghiến chặt hai hàm răng, cơn giận bùng lên khiến cô quên cả đau đớn. Cô dồn chút sức lực còn sót lại, vung nắm đấm về phía khuôn mặt điển trai đáng hận kia.
Tần Khiêm dư sức né tránh, phản xạ của một ông trùm hắc đạo không phải để trưng. Nhưng hắn lại chỉ hơi nghiêng người, cố tình để nắm đấm mềm mại như bông của cô nện vào bả vai rắn chắc của mình.
“Bốp.”
Cú đấm chẳng hề hấn gì với hắn, ngược lại còn khiến tay Vân Khê đau nhói. Nhưng hắn cứ đứng yên đó như một bao cát thịt người, ánh mắt khiêu khích như muốn nói: “Đánh đi, đánh cho em hả giận, rồi lại ngoan ngoãn nằm dưới thân tôi.”
Vân Khê đấm thêm vài cái nữa, nhưng chạm vào cơ bắp cứng như đá tảng của hắn chỉ làm cô thêm mệt mỏi. Sự bất lực lan tràn, cô buông xuôi, cuộn tròn người lại trong tấm chăn dày, trốn tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn, chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Cô không phải là kẻ cổ hủ. Chuyện nam nữ ân ái, xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Chỉ là, cô luôn chán ghét việc dùng thân xác để giao dịch. Nó khiến cô cảm thấy rẻ rúng, như thể cô đang bán rẻ lòng tự trọng và sự kiêu hãnh mà cô dày công xây dựng bấy lâu nay. Nhưng Vân Khê cũng là người thức thời, cô biết lúc này chống đối Tần Khiêm chỉ có thiệt thân. Cô cần nghỉ ngơi, cần hồi phục sức lực để tính kế dạy cho tên khốn kiếp này một bài học nhớ đời.
Thấy hơi thở của người con gái trong chăn dần trở nên đều đặn, Tần Khiêm mới thu lại nụ cười cợt nhả. Hắn ngồi bên mép giường, ánh mắt thâm trầm ngắm nhìn gương mặt tiều tụy nhưng vẫn toát lên vẻ quật cường của cô.
Hắn biết cô đang ấm ức. Sự việc tối qua quá mãnh liệt, hắn đã mất kiểm soát, suýt chút nữa thì làm hỏng cô. Nếu không để cô trút giận, cục tức đó sẽ nghẹn lại trong lòng, không tốt cho sức khỏe. Hắn đã tính toán cả rồi, cứ để cô đánh, cô mắng, mệt rồi sẽ ngủ ngoan như một con mèo nhỏ.
Mọi thứ hắn cần làm, và sắp phải làm, bàn cờ này hắn đã bày binh bố trận xong xuôi, chỉ chờ cô gái nhỏ này từng bước lọt vào lưới tình không lối thoát.
Vân Khê ngủ một giấc li bì, đến khi tỉnh lại thì nắng chiều đã ngả sang màu vàng vọt hắt qua khung cửa sổ sát đất.
“Chóng mặt chết đi được…”
Cô rên rỉ, đưa tay day day thái dương. Đầu óc quay cuồng như vừa bước xuống từ một vòng quay cảm giác mạnh. Cô chống tay định ngồi dậy, cơn gió từ điều hòa phả vào da thịt khiến cô rùng mình ớn lạnh.
Vân Khê cúi đầu nhìn xuống, và rồi hai mắt cô mở to hết cỡ.
Cô… hoàn toàn trần trụi!
Mẹ kiếp!
Chắc chắn là lúc sáng, trong khi cô mê man ngủ, tên biến thái Tần Khiêm lại được dịp “ăn đậu hũ”, sờ soạng khắp người cô để thay đồ, hay đúng hơn là lột sạch đồ của cô. Nhớ lại lúc mơ màng, hình như cô còn vung tay vung chân loạn xạ, không biết có vô tình cọ xát vào chỗ nào không nên đụng của hắn không.
“Tên khốn Tần Khiêm! Tôi nhất định sẽ thiến anh!”
Cô nghiến răng ken két, bực dọc kéo lê tấm chăn quấn quanh người như một cái kén tằm khổng lồ, lê bước xuống giường. Việc đầu tiên là phải tìm đồ mặc. Cô không thể cứ thế này mà đi ra ngoài “xử” hắn được.
Vân Khê mở toang cánh cửa tủ quần áo quen thuộc. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến máu nóng trong người cô dồn hết lên não.
“Cái quái gì thế này?”
Những bộ vest nam tính, phẳng phiu, những chiếc áo sơ mi rộng thùng thình mà cô hay mặc… tất cả đều biến mất không dấu vết!
Thay vào đó là một thế giới hoàn toàn khác lạ. Những chiếc váy lụa mềm mại, áo sơ mi nữ chiết eo tinh tế, quần jeans bó sát, áo khoác dạ dáng dài thanh lịch… Màu sắc trang nhã, chất liệu thượng hạng, nhìn qua là biết hàng hiệu đắt tiền.
Tất cả đều là đồ nữ!
Không phải loại bánh bèo lòe loẹt, diêm dúa, mà là phong cách trưởng thành, quyến rũ, sang trọng. Nếu là người khác nhìn vào sẽ trầm trồ khen ngợi gu thẩm mỹ tuyệt vời. Nhưng Vân Khê thì không!
Cô ghét cay ghét đắng!
Cô muốn sự an toàn, sự mạnh mẽ của những bộ đồ nam giới. Ai cho phép hắn tự tiện thay đổi con người cô? Ai cho phép hắn xâm phạm vào lãnh địa riêng tư của cô như thế?
Hay là mở nhầm tủ?
Vân Khê điên tiết mở tung tất cả các cánh cửa tủ còn lại. Trống rỗng! Hoặc chỉ toàn là âu phục tối màu, mùi hương nam tính nhàn nhạt tỏa ra – đồ của Tần Khiêm!
“Tần Khiêm! Anh lăn ra đây cho tôi!”
Vân Khê hét lên, định xông ra cửa lôi cổ hắn vào. Nhưng cơn gió lạnh luồn qua khe chăn nhắc nhở cô về tình trạng “thiên nhiên” của mình bên dưới. Cô đành dậm chân bình bịch, quay trở lại, cơn chóng mặt cũng bị cơn giận thiêu rụi.
Đồ khốn! Quần áo của anh đẹp lắm phải không? Được lắm!
Vân Khê lao vào tủ đồ của Tần Khiêm như một cơn lốc. Cô giật tung những chiếc áo sơ mi đắt tiền, ném cà vạt mỗi nơi một chiếc, vò nát những bộ vest được là ủi thẳng thắp.
Đến một ngăn kéo nhỏ ở tầng dưới cùng, cô cũng không tha. Cô kéo mạnh ra, thò tay vào bốc một nắm định ném bay tứ tung cho hả giận.
Cánh cửa phòng ngủ đột ngột mở ra.
“Chà, không ngờ em lại có sở thích đặc biệt này đấy.”
Giọng nói trêu chọc vang lên khiến sống lưng Vân Khê cứng đờ. Tần Khiêm đứng dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, không hề tức giận trước bãi chiến trường bừa bộn mà cô gây ra. Ánh mắt hắn chỉ tập trung vào bàn tay đang nắm chặt của cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị, đểu cáng.
Vân Khê nhíu mày, từ từ nhìn xuống tay mình.
Thứ cô đang nắm chặt, vo tròn trong lòng bàn tay… là một chiếc quần lót nam màu đen, kiểu dáng tam giác, chất liệu thun lạnh cao cấp.
“Á… Biến thái!”
Vân Khê hét lên thất thanh, vung tay ném “vật thể lạ” đó bay vèo vào góc phòng như thể nó là một con gián độc. Hai má cô nóng bừng lên như lửa đốt, lan xuống tận cổ.
“Em nói ai biến thái cơ?”
Tần Khiêm thong thả bước lại gần, ánh mắt trêu ngươi liếc nhìn hộc tủ nhỏ đựng đồ lót của mình, rồi lại nhìn cô đầy ẩn ý.
“Đồ của tôi đâu?” Vân Khê cố gắng lấy lại bình tĩnh, làm lơ ánh mắt như muốn lột trần cô của hắn, chỉ tay vào tủ đồ nữ xa lạ kia.
Tần Khiêm một tay đút túi quần, phong thái ung dung, tay kia với lấy một bộ đồ lót ren đen và một chiếc áo sơ mi lụa mỏng tang từ tủ đồ nữ, đưa lên ướm trước người cô.
“Tôi nghĩ những thứ này rất hợp với dáng người lồi lõm gợi cảm của em đấy. Mặc thử xem nào, hay em muốn… để tôi mặc giúp?”
Vân Khê há hốc mồm, hai mắt nẹt ra tia lửa điện: “Anh đừng có quá đáng! Đừng hòng bước qua ranh giới của tôi!”
Tần Khiêm bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong lồng ngực rắn chắc, hắn tiến sát lại, hơi thở nam tính bao trùm lấy cô: “Ranh giới? Ra đây mới là giới hạn của em sao? Phong cách ăn mặc? Tôi cứ tưởng… việc chúng ta hòa làm một tối qua mới là phá vỡ giới hạn chứ.”
“Im miệng!”
Không để hắn nói hết những lời dâm ô, Vân Khê hét lên chặn họng hắn. Mặt cô đỏ gay gắt, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống. Cô bất giác đưa hai tay ôm lấy mặt, tấm chăn trễ xuống để lộ bờ vai trần trắng ngần.
Tần Khiêm nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động. Dáng vẻ thẹn thùng, vừa hung dữ lại vừa đáng yêu này của cô khiến dục vọng trong hắn lại rục rịch ngóc đầu dậy. Cơ thể cô bên dưới lớp chăn kia, hắn biết rõ nó ngọt ngào và mời gọi đến nhường nào. Chỉ cần kéo nhẹ tấm chăn đó ra…
Vân Khê nhạy bén cảm nhận được ánh mắt nóng rực như thiêu đốt da thịt mình. Cô hoảng hốt vớ đại một bộ quần áo gần nhất, không kịp nhìn là cái gì, rồi co chân chạy biến vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Dù sao cũng chỉ là quần áo, thà mặc đồ nữ còn hơn đứng đây để hắn dùng ánh mắt đó “cưỡng bức” tinh thần cô!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận