Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Vân Khê bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn vương vấn trên làn da trắng hồng, khiến cô trông như một trái đào chín mọng nước. Căn phòng ngủ bừa bộn ban nãy đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp đến mức đáng ngờ, như thể cơn thịnh nộ của cô chưa từng xảy ra.
Tần Khiêm đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thẫm giữa phòng, một chân gác lên chân kia, dáng vẻ thong dong tự tại của một vị vua trong lãnh địa của mình. Một tay hắn gác lên thành ghế, tay kia lắc nhẹ ly rượu vang đỏ sóng sánh như máu.
Nghe tiếng động, hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén chuyển dời về phía cô, và rồi ngưng đọng lại.
Đẹp!
Một vẻ đẹp khiến hô hấp của hắn đình trệ trong một giây.
Vân Khê mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem, cổ áo mở hờ hững để lộ xương quai xanh tinh tế và một phần rãnh ngực lấp ló đầy khiêu khích. Chiếc quần tây ống suông lưng cao ôm trọn lấy vòng eo con kiến, tôn lên đôi chân dài miên man thẳng tắp. Bộ trang phục đơn giản, kín đáo nhưng khi khoác lên người cô lại toát lên khí chất thanh lịch, cao quý nhưng cũng đầy gợi cảm ngầm.
Nếu là người khác mặc, có lẽ chỉ giống một nhân viên văn phòng bình thường. Nhưng với Vân Khê, những đường cong cơ thể được tôn lên triệt để. Vòng ngực đầy đặn, căng tròn không còn bị lớp băng vải thô kệch chèn ép, kiêu hãnh vươn lên sau lớp lụa mỏng. Vòng ba cong vút, tròn trịa ẩn hiện sau lớp quần tây mỗi khi cô di chuyển.
“Lồi lõm rõ ràng” – Tần Khiêm thầm đánh giá trong đầu, cổ họng khô khốc. Hắn nuốt khan một ngụm rượu, vị chát ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng không thể dập tắt ngọn lửa đang nhen nhóm trong bụng dưới.
Hắn thực sự đã được mở rộng tầm mắt. Cô gái của hắn, khi rũ bỏ lớp vỏ nam tính, lại là một cực phẩm nhân gian.
“Đến đây!”
Tần Khiêm ngoắc ngón tay, giọng nói khàn khàn mang theo mệnh lệnh không thể chối từ, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc thắng.
Vân Khê nhíu mày, chần chừ một chút rồi mới miễn cưỡng bước lại gần. Cô vừa đến trong tầm với, Tần Khiêm đã vươn tay, dùng sức mạnh không thể kháng cự kéo mạnh cô ngã nhào vào lòng mình.
“Á… Anh làm cái gì vậy hả? Buông ra!”
Vân Khê hoảng hốt, theo phản xạ giãy giụa, tay đấm thùm thụp vào lồng ngực rắn như sắt của hắn. Nhưng Tần Khiêm chẳng hề hấn gì, cánh tay hắn như gọng kìm sắt khóa chặt eo cô, giam cô ngồi gọn trên đùi mình.
Hương rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi hương nam tính đặc trưng của hắn – mùi thuốc lá nhẹ, mùi gỗ đàn hương và mùi xạ hương quyến rũ – bao vây lấy khứu giác của Vân Khê, khiến đầu óc cô hơi choáng váng.
Tần Khiêm vẫn giữ nguyên ly rượu trên tay, không sánh ra ngoài dù chỉ một giọt. Hắn nghiêng đầu, ghé sát mặt vào cổ cô hít hà mùi sữa tắm thơm ngát, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy thích thú khi cảm nhận được cơ thể mềm mại đang cựa quậy trong lòng mình.
Sự ma sát này… thật kích thích.
Nếu người ngoài nhìn vào, cảnh tượng này chẳng khác nào một bức tranh ngôn tình: Vị tổng tài bá đạo đang âu yếm cô tình nhân nhỏ bé, yếu đuối, mặc cho cô gái hờn dỗi nũng nịu nhưng không thể thoát khỏi vòng tay sủng ái.
“Ngồi yên nào,” Tần Khiêm thì thầm, hơi nóng phả vào gáy cô, “Nếu em còn quậy nữa, cọ xát thêm chút nữa, ‘thằng em’ của tôi thức giấc thì tôi sẽ ‘xử’ em ngay tại đây đấy. Hoặc là… tôi sẽ hôn em đến khi em không thở nổi nữa.”
Lời đe dọa đầy mùi sắc dục này cực kỳ hiệu nghiệm. Vân Khê cứng đờ người lại, ngay lập tức ngừng giãy giụa. Cô trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt đẹp chứa đầy sự phẫn nộ và cảnh giác.
Cô biết, tên cầm thú này nói được làm được. Sức lực chênh lệch quá lớn, nếu hắn muốn cưỡng ép, cô hoàn toàn không có cửa thoát. Nhất là khi ký ức về đêm qua vẫn còn in hằn trên từng thớ thịt đau nhức của cô.
“Vậy mới ngoan chứ.”
Tần Khiêm cười khẽ, bàn tay to lớn đang ôm eo cô bắt đầu không yên phận, vuốt ve dọc theo đường cong của sống lưng cô qua lớp áo lụa mỏng.
“Ngoan cái con khỉ!” Vân Khê gào thét trong lòng. Đây là một sự sỉ nhục trắng trợn! Từ điển của Vân Khê chưa bao giờ có chữ “ngoan”!
Nhưng cô chỉ dám chửi thầm. Cãi nhau với tên mặt dày này chỉ tổ tốn nước bọt và thiệt thân. Hơn nữa, cô… cãi không lại cái lý lẽ cùn của hắn!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận