Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa, chiếu lên chiếc giường rộng lớn màu đen tuyền.
Vân Khê mơ màng tỉnh giấc. Đập vào mắt cô không phải là trần nhà quen thuộc, mà là một bức tường thịt màu đồng rắn chắc, nóng hổi. Cô đang nằm gọn lỏn trong lòng Tần Khiêm, đầu gối lên cánh tay hắn, mặt úp vào lồng ngực vạm vỡ.
Cô hoảng hốt định đẩy ra, nhưng vòng tay hắn siết chặt như gọng kìm, chân hắn còn gác ngang qua đùi cô, khóa chặt mọi đường lui. Tối qua, sau khi tắm nước lạnh, hắn đã quay lại ôm cô ngủ như một cái gối ôm khổng lồ. Hắn tỏa nhiệt như một cái lò sưởi, khiến cô nóng nực và trằn trọc suốt đêm.
“Ngực tôi hấp dẫn em lắm đúng không?”
Giọng nói ngái ngủ, khàn khàn đầy từ tính vang lên trên đỉnh đầu.
Vân Khê giật mình ngước lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Tần Khiêm đang nhìn cô chằm chằm, khóe môi còn vương nụ cười trêu chọc.
“Hấp dẫn cái đầu anh!” Vân Khê đỏ mặt, lảng tránh ánh mắt hắn, “Ai thèm nhìn chứ!”
“Thế mà từ lúc tỉnh dậy đến giờ, mắt em cứ dán chặt vào ngực tôi đấy thôi. Thừa nhận đi, em mê mẩn cơ thể này rồi.” Tần Khiêm cười khẽ, lồng ngực rung lên bần bật.
Vân Khê cứng họng, không cãi lại được cái lý sự cùn của hắn. Cô nhắm mắt lại, nghiến răng: “Anh có thể đừng ôm tôi ngủ nữa không? Khó chịu chết đi được!”
“Em nghĩ xem?” Tần Khiêm siết chặt tay hơn, kéo cô sát rạt vào người mình, “Tôi không ngại khó chịu, em ngại gì chứ? Từ từ rồi em sẽ quen, vì quyền lợi của ‘thằng nhỏ’ và hạnh phúc của chúng ta.”
“Quyền lợi cái gì chứ?” Vân Khê trừng mắt.
“Quyền lợi được… ăn sáng!”
Nụ cười trên môi Tần Khiêm bỗng trở nên nguy hiểm. Hắn lật người, đè cô xuống nệm.
“Chờ… Chờ đã! Tôi còn chưa rửa mặt!” Vân Khê hoảng hốt đẩy vai hắn.
“Tôi không chê em bẩn, em lo gì?”
Tần Khiêm không nói nhiều lời, bàn tay thành thục bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ của cô. Động tác của hắn vừa nhanh nhẹn vừa dứt khoát, chẳng mấy chốc, chiếc áo đã bị phanh ra, để lộ làn da trắng ngần và bộ nội y ren đen mỏng manh.
Hắn cúi xuống, hôn lên hõm cổ cô, tay kia trượt xuống hông, kéo tuột chiếc quần ngủ mỏng tang của cô ra khỏi người.
Giờ đây, Vân Khê gần như khỏa thân dưới ánh nắng ban mai, chỉ còn lại bộ đồ lót bé xíu không che được bao nhiêu da thịt. Tần Khiêm nhìn cô với ánh mắt rực lửa, yết hầu trượt lên xuống liên tục.
Vân Khê cắn môi, xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.
Tần Khiêm dùng một ngón tay thô ráp vẽ dọc một đường từ cổ, qua khe ngực sâu hun hút, xuống bụng phẳng lì, rồi dừng lại ở mép quần lót. Cơ thể Vân Khê run rẩy, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô ưỡn người lên.
“Em thật nhạy cảm…” Hắn thì thầm, giọng nói đặc quánh dục vọng.
Hắn không dừng lại ở đó. Bàn tay hư hỏng luồn vào trong quần lót, tìm đến nơi tư mật ẩm ướt của người con gái. Ngón tay hắn ấn nhẹ vào nụ hoa, cảm nhận được sự trơn trượt từ mật dịch đã bắt đầu rỉ ra.
“Em nhìn xem, cơ thể em thành thật hơn cái miệng của em nhiều. Nó đang khóc vì nhớ tôi này.”
Vân Khê nhắm nghiền mắt, hai tay bị hắn giữ chặt trên đỉnh đầu, không thể trốn tránh, cũng không thể phản kháng. Cô cảm nhận được da thịt nóng bỏng của hắn đang áp sát vào mình, sự ma sát trần trụi khiến cả người cô nóng ran.
Tần Khiêm cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của cô, hôn sâu và cuồng nhiệt. Lưỡi hắn khuấy đảo khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát. Tay kia hắn kéo mạnh, chiếc áo lót bung ra, giải phóng đôi gò bồng đảo căng tròn.
Hắn rời môi cô, di chuyển xuống bầu ngực, dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu nhũ hoa hồng hào, vê tròn, kéo nhẹ. Vân Khê không kìm được bật ra tiếng rên rỉ: “Ưm… a…”
Tiếng rên của cô như liều thuốc kích dục cực mạnh. Tần Khiêm lột phăng chiếc quần lót vướng víu cuối cùng của cô, ném ra xa. Hắn cũng nhanh chóng trút bỏ chiếc quần đùi của mình, để lộ cự vật đang cương cứng, gân guốc sừng sững.
Vân Khê hoảng sợ khi cảm thấy vật nóng hổi, cứng ngắc đó đang cọ xát vào đùi non của mình.
“Đừng… Tần Khiêm…”
“Em không cần nhịn, sướng thì cứ rên lên cho tôi nghe.”
Tần Khiêm tách hai chân cô ra rộng hơn, chen người vào giữa. Hắn không vội vàng tiến vào ngay, mà dùng một ngón tay thâm nhập vào hoa huyệt chật hẹp.
“A…” Vân Khê cong người lên.
Ngón tay hắn di chuyển, ban đầu chậm rãi thăm dò, rồi nhanh dần, ra vào nhịp nhàng, mô phỏng động tác giao hợp. Hắn tìm đúng điểm nhạy cảm bên trong vách thịt mềm mại của cô mà ấn vào, xoay tròn.
“Tần… Tần Khiêm… a… đừng… chỗ đó…”
Khoái cảm ập đến như sóng thần đánh úp lý trí của Vân Khê. Mật dịch tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm ngón tay hắn. Cô vặn vẹo thân mình, tiếng rên rỉ vụn vỡ không thể kìm nén thoát ra khỏi cổ họng.
“Em sướng không? Nói anh nghe, sướng không?” Tần Khiêm vẫn không buông tha, ngón tay gia tăng tốc độ, đâm rút liên hồi.
“Sướng… a… sướng quá… ưm…”
Cơ thể Vân Khê giật nảy lên, từng đợt co thắt mạnh mẽ từ nơi tư mật báo hiệu cao trào ập đến. Cô bắn ra một dòng mật dịch nóng hổi lên tay hắn, cả người mềm nhũn, thở dốc.
Tần Khiêm nhìn cô gái đang đắm chìm trong khoái cảm do mình mang lại, ánh mắt hắn tối sầm. Hắn rút ngón tay ướt át ra, thay thế bằng cự long to lớn của mình. Không báo trước, hắn thúc mạnh một cái, tiến sâu vào tận cùng bên trong cô.
“A… Đau… Đồ khốn…” Vân Khê nhíu mày, cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô vừa đau vừa sướng.
“Ngoan nào, thả lỏng ra, em kẹp chặt quá anh không cử động được.” Tần Khiêm rên lên một tiếng thỏa mãn, vách thịt ấm nóng của cô bao bọc lấy hắn chặt chẽ, hút chặt lấy hắn.
Hắn bắt đầu luật động, ban đầu chậm rãi để cô thích nghi, rồi nhanh dần, mạnh mẽ như vũ bão. Mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất, khiến Vân Khê chỉ biết bám chặt vào vai hắn, nức nở trong cơn khoái lạc triền miên.
Căn phòng ngập tràn tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ đầy dâm đãng của buổi sáng sớm tình tứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận