Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đừng có quá đáng! Tôi đã nhượng bộ chuyện quần áo rồi, chuyện tóc tai tôi quyết không nghe theo!”
Vân Khê gân cổ lên cãi, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ. Cô cảm thấy mình đang mất dần bản thân. Từ cách ăn mặc, đầu tóc, đến cả cơ thể… mọi thứ đều đang bị hắn kiểm soát, nhào nặn lại theo ý thích của hắn. Cô sợ… sợ một ngày nào đó, Vân Khê mạnh mẽ, kiên cường sẽ biến mất, chỉ còn lại một con búp bê xinh đẹp trong lồng kính của Tần Khiêm.
Tần Khiêm nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động dữ dội của cô. Hắn thấy được sự hoang mang, sợ hãi và cả sự phản kháng yếu ớt ẩn sau vẻ ngoài hung dữ đó.
Hắn thu lại nụ cười cợt nhả, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, thâm trầm. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt, áp bức.
“Vân Khê,” hắn gọi tên cô, giọng nói lạnh lùng mang theo uy quyền tối thượng, “Em không chỉ là người phụ nữ của tôi, mà tương lai sẽ là nữ chủ nhân của Xích Thần. Em nghĩ thuộc hạ của tôi sẽ nhìn nhận thế nào về một bà chủ có ngoại hình như đàn ông? Uy nghiêm của Xích Thần không phải trò đùa.”
“Đó là chuyện của anh! Tôi chưa bao giờ nhận cái danh nữ chủ nhân đó!”
“Đừng bao giờ để tôi thấy em có tư tưởng muốn rời khỏi tôi, hay chối bỏ vị trí bên cạnh tôi!”
Tần Khiêm tiến lại gần, khí thế bức người khiến Vân Khê vô thức lùi lại cho đến khi lưng chạm vào tường. Hắn chống tay hai bên đầu cô, giam cô trong lồng ngực mình.
“Em phải hiểu, tôi làm tất cả là vì em. Tôi muốn bảo vệ em, muốn cho em những thứ tốt nhất. Tại sao em cứ phải gồng mình lên, khoác lên lớp vỏ bọc nam tính gai góc đó để làm gì? Để che giấu sự yếu đuối bên trong sao?”
Lời nói của hắn như một mũi dao sắc bén đâm trúng tim đen của Vân Khê. Cô sững người, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Hắn… hắn nhìn thấu cô sao?
Đúng vậy. Mười năm nay, cô cố gắng trở nên mạnh mẽ, nam tính, học võ, cắt tóc ngắn, mặc vest… tất cả chỉ để che đậy nỗi sợ hãi và ám ảnh về cái chết của Xuân Khanh. Cô sợ mình yếu đuối sẽ không bảo vệ được ai, sẽ lại nhìn người thân ngã xuống.
“Khê Nhi…”
Giọng Tần Khiêm bỗng chốc mềm xuống, dịu dàng như nước. Hắn đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón tay cái lau đi giọt nước mắt vô thức vừa lăn xuống.
“Không cần phải ép mình nữa. Ở đây, có tôi rồi. Tôi sẽ là bức tường thành vững chắc nhất che chở cho em. Em có thể yếu đuối, có thể khóc, có thể làm nũng, có thể làm một người phụ nữ bình thường. Em hãy trở về là chính em đi, được không?”
“Đừng nói nữa…” Vân Khê cúi đầu, vai run lên bần bật.
Nước mắt cô tuôn rơi như đê vỡ. Bao nhiêu dồn nén, bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu gánh nặng cô mang trên vai suốt mười năm qua… bỗng chốc vỡ òa trước sự dịu dàng chết người của hắn.
Cô khóc. Khóc nấc lên từng hồi, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
Tần Khiêm hoảng hốt. Hắn từng muốn bẻ gãy cánh của cô, muốn cô phục tùng, nhưng khi thấy cô khóc thật sự trước mặt mình, tim hắn lại đau nhói như bị ai bóp nghẹt.
“Đỏ hết cả mắt rồi… Ngoan, đừng khóc nữa, anh sai rồi, được không?”
Hắn luống cuống ôm chặt cô vào lòng, bàn tay to lớn vụng về vỗ về lưng cô. Hắn hôn lên tóc, lên trán cô, thì thầm những lời dỗ dành mà cả đời này hắn chưa từng nói với ai.
“Đều tại anh… tại anh hung dữ với em… Đừng khóc, em muốn cắt tóc đúng không? Được, cắt, cắt hết đi cũng được, miễn là em đừng khóc…”
Vân Khê vùi mặt vào ngực hắn, nước mắt thấm ướt áo sơ mi đắt tiền. Trong khoảnh khắc yếu lòng này, cô nhận ra, bức tường băng giá trong lòng mình đã thực sự sụp đổ trước người đàn ông bá đạo nhưng cũng đầy thâm tình này.
Hắn là khắc tinh của cô, nhưng cũng là bến đỗ bình yên duy nhất mà cô có thể dựa vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận