Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ hôn của Tần Khiêm lần này khác hẳn mọi khi. Không còn sự chiếm đoạt thô bạo hay trừng phạt, mà là một sự triền miên, dịu dàng đến mức khiến người ta tan chảy.
Hắn ngậm lấy cánh môi dưới của cô, mút mát nhẹ nhàng như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt. Đầu lưỡi điêu luyện vẽ theo đường viền môi, rồi nhân lúc cô ngơ ngác, len lỏi vào bên trong, quấn quýt lấy chiếc lưỡi rụt rè của cô mà trêu đùa, mời gọi.
Vân Khê bị nụ hôn dịu dàng bất ngờ này làm cho choáng váng. Hơi thở nam tính nồng nàn của hắn bao vây lấy cô, khiến đầu óc cô mụ mị, tay chân mềm nhũn. Cô vô thức hé miệng, đón nhận sự xâm nhập của hắn, để mặc hắn dẫn dắt mình vào một vũ điệu tình ái ngọt ngào.
Qua một lúc rất lâu, khi Vân Khê sắp ngạt thở vì thiếu dưỡng khí, Tần Khiêm mới chịu luyến tiếc rời ra. Hắn vẫn không buông cô ra, mà tiếp tục ôm cô, vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của cô, nhắm mắt lại như thể vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra.
Vân Khê nằm trong lòng hắn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng hít thở không khí. Đôi môi cô sưng đỏ, ướt át, ánh mắt mơ màng vì tình. Nhưng chỉ vài giây sau, lý trí quay trở lại. Cô nhớ ra mục đích ban đầu của mình.
“Tần Khiêm! Anh dậy ngay cho tôi!”
Vân Khê lắc mạnh đầu hắn, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ vào má hắn đen đét. Càng nghĩ càng thấy đáng nghi! Nụ hôn vừa rồi rõ ràng là kế hoãn binh!
Bị bàn tay mềm mại của cô “hành hạ”, Tần Khiêm có muốn giả vờ ngủ tiếp cũng không được. Hắn bắt lấy bàn tay đang làm loạn trên mặt mình, đưa lên môi hôn chụt một cái vào lòng bàn tay trắng hồng, rồi lười biếng mở mắt:
“Chuyện gì? Đang ân ái mặn nồng mà em cứ phá đám thế?”
Dáng vẻ của hắn lười biếng, biếng nhác như một con sư tử đực vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa, vừa quyến rũ lại vừa đáng ghét. Vân Khê thầm khen ngợi kỹ năng diễn xuất của tên này, nếu hắn không làm trùm xã hội đen thì chắc chắn Hollywood đã mất đi một ảnh đế tài năng.
“Nghiêm túc đi!” Vân Khê trừng mắt, cố gắng làm mặt lạnh, “Làm sao tóc tôi có thể mọc dài nhanh như thế được? Anh đừng hòng đánh trống lảng!”
“Làm sao anh biết được!” Tần Khiêm chớp mắt, vẻ mặt vô tội đến mức đáng ngờ.
“Anh không biết thì ai biết? Từ khi chuyển đến đây mới có chuyện quái lạ này, trước giờ tôi chưa bao giờ bị vậy hết! Đừng nói là do phong thủy nhà anh tốt nhé!”
Vân Khê tức tối vô cùng. Chắc chắn có vấn đề! Tóc người chứ có phải cỏ dại đâu mà mọc nhanh như thổi sau mưa thế này?
“Chắc là do em ăn uống đầy đủ dưỡng chất, tâm trạng thoải mái nên nó mọc nhanh thôi. Hoặc là… do được anh ‘tưới tắm’ đầy đủ?” Tần Khiêm nhếch mép cười tà, ánh mắt liếc xuống vùng bụng dưới của cô đầy ẩn ý.
“Anh… bớt nói nhảm đi!” Vân Khê đỏ mặt tía tai, “Lúc nãy tôi hỏi, tim anh đập rất nhanh! Rõ ràng là có tật giật mình!”
“Lúc nào chứ?”
“Lúc tôi hỏi ‘tại sao tóc mình lại mọc nhanh như vậy’!”
“Anh không biết!” Tần Khiêm lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt kiên định như đang tuyên thệ trước tòa.
“Anh… Anh… Hừ!”
Vân Khê tức đến phát điên. Cô không thèm nói chuyện với tên mặt dày này nữa. Cô hậm hực vùng ra khỏi vòng tay hắn, dậm chân bình bịch đi ra cửa, định ra ngoài hít thở không khí cho đỡ tức.
Ngay lúc tay cô chạm vào tay nắm cửa, cả người đột nhiên bị một lực mạnh mẽ kéo giật lại. Lưng cô đập vào một lồng ngực rắn chắc, ấm áp. Tần Khiêm ôm chặt lấy cô từ phía sau, cằm đặt lên vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào tai:
“Tức cái gì? Anh chỉ đùa một chút thôi mà.”
“Buông ra!”
“Không buông!”
“Được! Vậy anh nói thật đi!” Vân Khê xoay người lại trong vòng tay hắn, dùng đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào tâm can hắn.
Khóe miệng Tần Khiêm ngày càng cong lên, ý cười lan tràn trong đáy mắt. Một lúc sau, hắn mới chịu đầu hàng, tươi cười nói:
“Xin lỗi, là do anh.”
Đôi mắt Vân Khê mở to, sự nghi ngờ cuối cùng cũng được xác nhận.
“Anh làm gì?”
“Anh… đã sai người bỏ thuốc kích thích mọc tóc vào dầu gội đầu của em.”
“Anh… Anh…”
Vân Khê tức đến nghẹn lời. Hóa ra là vậy! Thảo nào! Hắn dám dùng thuốc lên người cô!
“Tần Khiêm! Anh là đồ khốn nạn! Anh dám… anh dám…”
Cứ mỗi từ “Anh” thốt ra, Vân Khê lại vung nắm đấm đánh mạnh vào ngực hắn. Cơn giận bùng nổ khiến cô ra tay không chút nương tình. “Bốp! Bốp! Bốp!”
Tần Khiêm đứng yên chịu trận. Với cơ thể được rèn luyện sắt đá của hắn, mấy cú đấm của cô chỉ như gãi ngứa. Nhưng để lấy lòng thương cảm, hắn nhíu mày, xuýt xoa:
“Đau… Vợ ơi, nhẹ tay thôi… Đau anh…”
Giọng nói than vãn đầy oan ức, kết hợp với vẻ mặt giả vờ đau đớn của hắn khiến Vân Khê chững lại. Cô dừng tay, trừng mắt:
“Đáng đời! Bỏ ngay đống thuốc quái quỷ đó đi! Anh muốn biến tôi thành vượn người hay sao?”
“Được! Tuân lệnh bà xã!” Tần Khiêm gật đầu lia lịa, cười hì hì ôm chầm lấy cô.
Ngoài mặt thì thỏa hiệp, nhưng trong lòng Tần Khiêm lại thầm đắc ý. Cô gái ngốc này cũng dễ dụ thật. Tóc dài ra rồi, muốn cắt đi cũng tiếc, hắn chỉ cần dỗ dành thêm chút nữa là cô sẽ quen thôi. Hắn muốn nhìn thấy cô xõa tóc dài, nằm dưới thân hắn rên rỉ, hình ảnh đó mới thực sự là cực phẩm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận