Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Máu nóng dồn lên não, Vân Khê cảm thấy mặt mình sắp bốc cháy. Bị em gái và em rể bắt quả tang cảnh thân mật (dù là bị ép buộc) thật sự quá mất mặt!
“Không phải tiếng hôn! Anh nghe nhầm rồi! Anh không để em tôi có một chút riêng tư nào được sao Cố Hạo Khương? Đưa máy cho Vân Nghê ngay!”
Vân Khê gân cổ lên cãi chày cãi cối, tay che ống nghe, quay sang lườm Tần Khiêm muốn rách mắt. Cô không ngần ngại há miệng, cắn mạnh một cái vào bả vai trần trụi của hắn.
“A…” Tần Khiêm kêu khẽ, nhưng trên mặt lại là biểu cảm hưởng thụ nhiều hơn là đau đớn. Hắn nhìn cô đầy khiêu khích, ý bảo: “Cắn đi, cắn mạnh vào, anh càng thích.”
Bên kia đầu dây, Cố Hạo Khương cười phá lên: “Cô đang ghen tỵ với vợ chồng tôi sao? Được rồi, được rồi, tôi biết cô đang bận ‘làm chuyện đại sự’, không quấy rầy nữa.”
“Mau đưa điện thoại cho em gái tôi!” Vân Khê gào lên.
“Không cần thiết nữa. Vốn dĩ chỉ muốn để vợ tôi yên tâm là chị cô vẫn sống nhăn răng. Giờ nghe thấy tiếng ‘chụt chụt’ đầy sức sống thế kia rồi, cũng đến lúc cúp máy để hai người tiếp tục ‘chiến đấu’. Tạm biệt nhé, chị vợ!”
“Cố Hạo Khương! Anh…”
“Tút… tút… tút…”
Điện thoại bị ngắt cái rụp. Vân Khê tức đến nổ phổi, ném điện thoại xuống giường. Cô quay sang, trút hết cơn giận lên đầu kẻ đầu têu. Cô vơ lấy cái gối, đập túi bụi vào người Tần Khiêm.
“Đồ khốn! Đồ mặt dày! Tại anh mà tôi mất hết mặt mũi với em út rồi! Anh cút đi! Cút ngay!”
Tần Khiêm cười ha hả, dễ dàng bắt lấy cái gối, kéo cô ngã nhào vào lòng mình. Hắn giữ chặt hai tay cô, hôn chùn chụt lên cái miệng đang mắng chửi không ngớt.
“Thôi nào, vợ chồng ân ái là chuyện bình thường, có gì mà mất mặt. Em rể cũng là đàn ông, nó hiểu mà.”
“Hiểu cái đầu anh! Buông ra!” Vân Khê vùng vẫy, thở hồng hộc.
Sau một hồi “chiến đấu” mệt nhoài, cô nằm vật ra giường, trừng mắt nhìn trần nhà, rồi đột ngột ngồi bật dậy, nhặt quần áo vương vãi dưới sàn lên.
“Tôi sẽ đến công ty!” Cô tuyên bố, giọng lạnh tanh.
“Mang việc về nhà làm.” Tần Khiêm cũng ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, thản nhiên đáp.
“Đến công ty tiện hơn. Tôi cần họp hành, cần gặp nhân viên.”
“Ở nhà có đầy đủ thiết bị họp trực tuyến. Em cần gặp ai, tôi cho người đón đến đây.”
Vân Khê quay phắt lại, đôi mắt rực lửa nhìn hắn: “Tần Khiêm! Đây là điều anh đã hứa sẽ đáp ứng tôi! Anh định nuốt lời sao? Đừng quên anh đã nói tôi có quyền tự do đi lại!”
Tần Khiêm nhíu mày, nhìn vẻ mặt kiên quyết đến cùng của cô. Hắn biết, nếu ép quá cô sẽ nổi loạn thật sự. Dù sao hắn cũng đã hứa, nuốt lời với phụ nữ của mình thì không đáng mặt đàn ông.
“Được!” Hắn thở hắt ra, thỏa hiệp, “Nhưng ngày mai hẵng đi. Hôm nay em ở nhà với anh.”
Vân Khê không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy, cơn giận cũng vơi đi một nửa. Cô gật đầu, nhưng vẫn chưa hết ấm ức chuyện mái tóc. Cô đưa tay kéo vài sợi tóc dài, rầu rĩ:
“Thật sự là không thể cắt tóc sao? Nó dài thế này gội đầu lâu khô lắm…”
“Đúng vậy! Cấm cắt!” Tần Khiêm đanh mặt lại.
Vân Khê thở dài thườn thượt, vẻ mặt như đưa đám. Thấy cô ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, Tần Khiêm lại thấy thương thương, hắn đưa tay định vuốt tóc cô “an ủi”:
“Ngày mai anh sẽ bảo nhà tạo mẫu tóc hàng đầu đến chăm sóc tóc cho em, đảm bảo…”
“Bốp!”
Chưa kịp nói hết câu, một chiếc gối nữa bay vèo tới, đập thẳng vào mặt hắn. Tần Khiêm nhanh tay bắt lấy, kéo cô vào lòng, bàn tay to lớn đặt lên vùng bụng phẳng lì của cô, xoa nhẹ.
“Thôi đừng giận nữa. Mà này, cái ‘kia’ của em tới chưa?”
Vân Khê đang vùng vẫy bỗng khựng lại, ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Ánh mắt Tần Khiêm nhìn chằm chằm vào bụng cô, đầy thâm ý. Vân Khê giật mình hiểu ra, mặt biến sắc: “Ý anh là… kỳ kinh nguyệt?”
“Ừ, là hôm nay, đúng không?”
Vân Khê nhẩm tính trong đầu, rồi tái mặt. Đúng là hôm nay! Mấy ngày nay bị hắn làm cho mụ mị đầu óc, cô quên béng mất. Nhưng điều đáng sợ hơn là…
“Sao… Sao mấy lúc ‘quan hệ’… anh không dùng bao?” Vân Khê quay sang nhìn hắn, giọng run run, “Tôi… tôi không dùng thuốc tránh thai… Anh… anh điên rồi sao?”
Tần Khiêm cười cười, vẻ mặt có chút đắc ý và mong chờ: “Không chừng nó sẽ không tới trong 9 tháng 10 ngày nữa đâu.”
Vân Khê như bị sét đánh ngang tai. Cô đẩy hắn ra, hoảng loạn: “Anh hỏi lạ! Không dùng tôi sẽ có thai mất! Tôi chưa muốn có con bây giờ!”
Tần Khiêm nhíu mày, không vui khi thấy phản ứng bài xích của cô. Hắn nắm lấy tay cô, siết chặt: “Có thai thì sinh. Anh và em cùng nuôi chúng. Con của chúng ta chắc chắn sẽ rất đẹp và thông minh. Anh không thích dùng bao, cảm giác cách một lớp cao su thật chán ngắt.”
“Anh… đồ ích kỷ!” Vân Khê tức đến phát khóc, “Vậy nghĩa là từ đó đến giờ anh không dùng bao với ai cả? Chắc con rơi con rớt của anh xếp hàng dài cả cây số rồi chứ gì?”
Tần Khiêm sa sầm mặt, vội vàng đính chính, giọng nghiêm túc hẳn:
“Vân Khê, em nghe cho rõ đây. Chỉ có em anh mới không dùng! Trước nay, với bất kỳ người phụ nữ nào khác, anh đều phòng bị tuyệt đối. Anh không bao giờ cho phép một người phụ nữ nào không phải là em có cơ hội mang thai con của Tần Khiêm này!”
Vân Khê sững sờ, tim đập lệch một nhịp. Hắn… đang nói thật sao?
“Tôi không tin! Đàn ông các anh toàn nói lời đường mật.” Cô quay mặt đi, cố che giấu sự bối rối.
“Em không tin?” Tần Khiêm nheo mắt nguy hiểm, “Được, vậy để anh chứng minh cho em thấy, anh khao khát có con với em đến mức nào!”
Dứt lời, hắn đè ngửa cô xuống giường, thô bạo xé toang chiếc áo ngủ mỏng manh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận