Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự cố đỏ và cơn dục vọng trong phòng tắm
Cơn giận dữ của Tần Khiêm tựa như một ngọn lửa hoang, thiêu đốt mọi lý trí, khiến hắn hành động như một con thú hoang dã vừa sổng chuồng. Hắn đè chặt Vân Khê xuống lớp nệm dày, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để kháng cự. Đôi môi hắn, nóng bỏng và tàn bạo, phủ xuống môi cô, không phải là nụ hôn của sự âu yếm, mà là sự trừng phạt, sự chiếm hữu tuyệt đối.
Vân Khê cảm thấy đầu óc quay cuồng, hơi thở bị cướp đoạt thô bạo. Sự chênh lệch về sức mạnh khiến cô như con thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão tố. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay rắn chắc như gọng kìm của hắn đã khóa chặt mọi đường lui. Trong cơn tức giận và tủi thân, Vân Khê cắn mạnh vào môi hắn, mùi máu tanh nồng lập tức lan tỏa trong khoang miệng cả hai. Nhưng nỗi đau đó dường như chỉ càng kích thích thêm bản năng chinh phục trong Tần Khiêm. Hắn gầm nhẹ trong cổ họng, nụ hôn càng trở nên sâu hơn, cuồng loạn hơn, như muốn nuốt trọn linh hồn cô vào bụng.
Da thịt trần trụi cọ xát vào nhau, nóng rực như than hồng. Bàn tay thô ráp của Tần Khiêm trượt dọc sống lưng cô, mang theo luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Dù lý trí Vân Khê muốn chối bỏ, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân, mềm nhũn dưới sự đụng chạm điêu luyện của hắn. Hắn biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, như một nghệ sĩ đang chơi bản nhạc quen thuộc trên cây đàn yêu thích.
Tần Khiêm tách hai chân cô ra, chen người vào giữa, cự long sưng to, cứng ngắt của hắn cọ xát vào vùng tư mật ướt át. Hắn không vội vàng tiến vào ngay mà trêu đùa bên ngoài, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng nhìn chằm chằm vào biểu cảm thống khổ pha lẫn khoái cảm trên gương mặt cô.
“Em ghét anh…” Vân Khê nức nở, tiếng nói vỡ vụn giữa những hơi thở hổn hển.
“Ghét tôi? Tốt lắm, để xem em ghét tôi được bao lâu khi tôi ở bên trong em,” Tần Khiêm cười khàn, giọng nói đục ngầu sắc dục.
Hắn thúc mạnh hông, định xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng để hòa làm một với cô. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Vân Khê nhíu mày, một cơn đau quặn thắt bất ngờ truyền đến từ vùng bụng dưới. Cảm giác ẩm ướt lạ thường trào ra, không phải là mật dịch của khoái cảm, mà là một dòng chảy ấm nóng, ồ ạt.
Tần Khiêm cũng cảm nhận được sự bất thường. Hắn khựng lại, cúi xuống nhìn nơi hai cơ thể đang giao hòa. Một màu đỏ tươi, rực rỡ và chói mắt, đang loang lổ trên ga giường trắng tinh và dính đầy lên cự vật của hắn.
Không gian như đóng băng lại. Tần Khiêm ngẩng đầu lên, khuôn mặt đang hừng hực lửa tình bỗng chốc đen sầm lại, pha lẫn sự ngỡ ngàng và… hụt hẫng tột độ.
Vân Khê nhìn biểu cảm của hắn, cơn đau bụng âm ỉ cộng với tình huống dở khóc dở cười này khiến cô vừa xấu hổ vừa… buồn cười. Cô biết hắn đang khó chịu đến mức nào. Tên đàn ông này đã nhịn cả ngày, hừng hực khí thế chuẩn bị “lâm trận” thì lại bị “bà dì” của cô chặn đứng ngay cửa ngõ.
“Anh… mau rút ra đi,” Vân Khê lí nhí, mặt đỏ bừng, tay đẩy nhẹ ngực hắn. “Không phải lỗi của tôi…”
Tần Khiêm nghiến răng, gân xanh trên trán giật giật. Hắn hít một hơi thật sâu để kiềm chế con quái vật đang gào thét đòi ăn trong người, rồi bực bội gầm gừ: “Chết tiệt! Em đúng là khắc tinh của tôi mà!”
Dù miệng nói lời cay nghiệt, nhưng động tác tiếp theo của hắn lại chẳng hề thô bạo. Hắn rút người ra, không quan tâm đến “cậu em” đang dựng đứng đau đớn, mà cúi xuống bế bổng Vân Khê lên, sải bước đi thẳng vào phòng tắm.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng tắm, Tần Khiêm đặt Vân Khê đứng vào bồn tắm lớn. Hắn mở vòi nước ấm, tỉ mỉ xả nước, kiểm tra nhiệt độ rồi mới bắt đầu gột rửa cho cô. Bàn tay to lớn, vốn quen cầm súng giết người, giờ đây lại nhẹ nhàng dùng khăn mềm lau sạch những vết máu trên đùi non trắng nõn của cô. Hắn thoa sữa tắm, bọt trắng mịn màng phủ lên làn da cô, hương thơm hoa hồng thoang thoảng dịu nhẹ.
Vân Khê đứng im, hai tay bám vào vai hắn, nhìn người đàn ông quyền lực nhất thế giới ngầm đang quỳ một chân, cẩn thận rửa ráy cho mình từng chút một. Trái tim cô bỗng rung lên một nhịp lạ lẫm. Sự dịu dàng này… thật sự khiến người ta dễ dàng sa ngã.
Nhưng Vân Khê đã lầm khi nghĩ Tần Khiêm sẽ buông tha cô dễ dàng như vậy. Con sói đói bị cướp mồi sẽ không bao giờ chịu nhịn đói. Khi đã tắm rửa sạch sẽ cho cô, quấn cô trong chiếc khăn bông lớn, Tần Khiêm không bế cô ra ngoài ngay. Hắn ép cô dựa lưng vào tường đá cẩm thạch mát lạnh, cơ thể trần trụi ướt đẫm của hắn áp sát vào người cô.
“Vợ… giúp anh đi,” giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ cầu khẩn nhưng cũng mang tính ra lệnh.
Chưa kịp để Vân Khê phản ứng, hắn đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên cự long đang sưng to, gân guốc và nóng hầm hập của mình.
“Á! Anh bị điên à… bỏ tay tôi ra…” Vân Khê hoảng hốt rụt tay lại, nhưng sức cô làm sao chống lại được hắn.
Xúc cảm nóng rực, cứng ngắc và nảy giật trong lòng bàn tay khiến mặt Vân Khê nóng ran như phải bỏng. Cô cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt của hắn qua từng mạch đập dưới lớp da mỏng.
“Nó đau lắm, Khê Nhi,” Tần Khiêm cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến cô rùng mình. “Lúc nãy nó không khó chịu thế này, nhưng từ khi em chạm vào, nó sắp nổ tung rồi. Em là người châm lửa, em phải có trách nhiệm dập lửa chứ.”
“Đồ vô sỉ! Biến thái!” Vân Khê mắng, nhưng giọng nói đã run rẩy, yếu ớt.
“Nhanh lên, nếu không anh sẽ bất chấp mà đi vào đường máu đấy,” hắn đe dọa, hông thúc nhẹ vào tay cô đầy gợi ý.
Vân Khê cắn môi, biết mình không còn đường thoát. Cô nhắm mắt lại, bàn tay run rẩy bắt đầu di chuyển. Ban đầu còn lóng ngóng, nhưng dưới sự hướng dẫn của Tần Khiêm – bàn tay hắn phủ lên tay cô, điều khiển nhịp độ – cô dần bắt được nhịp.
“Đúng rồi… chặt hơn chút nữa… nhanh lên… ưm…” Tần Khiêm ngửa cổ, yết hầu trượt lên xuống, phát ra những tiếng rên đục ngầu đầy khoái cảm.
Một tay hắn giữ tay cô, tay kia luồn vào trong khăn tắm, bao trọn lấy bầu ngực căng tròn, xoa nắn thô bạo đầu nhũ hoa đang dựng đứng vì kích thích. Không gian phòng tắm tràn ngập hơi nước và mùi hương dục vọng nồng nàn, tiếng thở dốc hòa lẫn tiếng nước chảy róc rách tạo nên một bản hòa ca đầy sắc dục.
Cự vật trong tay Vân Khê ngày càng trướng to, nóng bỏng như thanh sắt nung. Cô cảm thấy xấu hổ tột cùng nhưng cũng có một sự phấn khích kỳ lạ len lỏi trong lòng khi thấy người đàn ông mạnh mẽ này đang phủ phục dưới tay mình.
“Sắp… sắp rồi… Khê Nhi… nhanh nữa lên…”
Tần Khiêm gầm nhẹ một tiếng, hông giật nảy mạnh mẽ. Một dòng dịch trắng đục, nóng hổi bắn mạnh ra, dính đầy lên bàn tay nhỏ bé và vương cả lên bụng Vân Khê. Hắn thở hắt ra, gục đầu vào hõm vai cô, tận hưởng dư vị cực khoái đang lan tỏa khắp từng tế bào.
Sau khi bình ổn lại hơi thở, Tần Khiêm lại một lần nữa tỉ mỉ rửa sạch tay cho cô, hôn lên những ngón tay thon dài vừa giúp hắn giải tỏa. Hắn tắm qua cho mình rồi mới bế bổng cô về giường, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống và đắp chăn cẩn thận.
Nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, Vân Khê thầm nghĩ: Với tên cầm thú Tần Khiêm này, ngay cả khi đến tháng cũng đừng hòng được yên thân!

Bình luận (0)

Để lại bình luận