Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Nữ thần tái xuất và nỗi lòng người cha
Trụ sở tập đoàn Vân Thị sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ qua lớp kính cường lực xanh thẫm. Một chiếc Maybach đen bóng đỗ xịch trước sảnh chính, Tư Kính nhanh nhẹn bước xuống mở cửa xe.
Một đôi giày cao gót mũi nhọn chạm đất, tiếp đó là đôi chân dài miên man ẩn hiện trong chiếc quần âu ống rộng màu kem. Vân Khê bước ra, mái tóc đen mượt dài quá vai xõa tung trong gió, chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu tôn lên làn da trắng sứ và xương quai xanh quyến rũ. Cô đeo một chiếc kính râm to bản, che đi đôi mắt sắc sảo nhưng không thể giấu được thần thái của một nữ vương.
“Oa… Là Boss! Là Boss kìa!”
Tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên khắp sảnh lớn. Các nhân viên, từ nam đến nữ, đều ngừng mọi hoạt động, mắt tròn mắt dẹt nhìn vị sếp tổng vốn nổi tiếng với phong cách “nam thần” nay lại xuất hiện trong diện mạo của một đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành.
“Trời ơi, tôi có nhìn nhầm không? Boss để tóc dài, mặc đồ nữ kìa! Đẹp… đẹp đến mức tôi muốn nín thở!”
“Ngày xưa Boss mặc vest nam thì ngầu bá cháy, giờ mặc đồ nữ lại khí chất ngời ngời như nữ thần. Đúng là người đẹp thì mặc bao tải cũng đẹp!”
Vân Khê bước đi như một cơn gió, tiếng gót giày gõ xuống nền đá hoa cương tạo nên nhịp điệu quyền lực. Cô khẽ nhếch môi, gật đầu chào vài nhân viên quen mặt, nụ cười nhẹ nhàng ấy khiến không ít trái tim trong sảnh lỡ nhịp.
Tư Kính đi sát phía sau, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Ánh mắt của đám đàn ông trong công ty nhìn Vân Khê như muốn nuốt chửng cô vậy. Hắn thầm nghĩ, nếu lão đại ở đây, chắc cái sảnh này sẽ biến thành bãi chiến trường đẫm máu mất. Bảo vệ một người phụ nữ quá xinh đẹp và thu hút như thế này quả là nhiệm vụ khó khăn hơn cả đi đánh trận.

“Ba!”
Vân Khê đẩy cửa bước vào phòng chủ tịch.
“Khụ… khụ khụ…”
Ông Vân đang thong thả nhấp ngụm trà Long Tĩnh thượng hạng, vừa nhìn thấy con gái bước vào liền sặc nước, ho sù sụ đến đỏ cả mặt.
Vân Khê vội vàng chạy lại, vuốt lưng cho ông: “Ba sao thế? Có cần con gọi bác sĩ không?”
Ông Vân xua tay, lấy khăn lau miệng, rồi ngước lên nhìn chằm chằm vào cô con gái rượu như nhìn thấy người ngoài hành tinh. Đôi mắt ông mở to hết cỡ, miệng lắp bắp: “Khê… Khê ca? Là con thật sao?”
Vân Khê đen mặt, ngồi xuống ghế sofa đối diện, tự rót cho mình một tách trà: “Bộ con thay đổi nhiều lắm sao mà ba ngạc nhiên dữ vậy?”
“Nhiều! Quá nhiều là đằng khác!” Ông Vân thốt lên, trong giọng nói không giấu được sự vui mừng lẫn xúc động. “Mười năm rồi… mười năm rồi ba mới lại thấy con gái ba mặc đồ nữ, để tóc dài thế này. Con gái ba… thật sự rất xinh đẹp.”
Nhìn ánh mắt rưng rưng của ba, lòng Vân Khê chùng xuống. Cô biết, mười năm qua, việc cô gồng mình trở thành một “đàn ông” để che giấu sự yếu đuối và nỗi đau mất bạn thân đã khiến ba mẹ lo lắng biết bao.
“Công việc của con ổn cả rồi chứ? Hôm nay con có về nhà ăn cơm không?” Ông Vân đổi chủ đề, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Vân Khê đặt tách trà xuống, vẻ mặt trầm ngâm: “Về thì được, nhưng con không ở lại qua đêm được ba ạ.”
“Tại sao? Con dọn ra ngoài ở với… người đó sao?” Ông Vân ngập ngừng. Ông biết con gái mình đang ở bên Tần Khiêm – ông trùm hắc đạo khét tiếng. Dù lo lắng, nhưng ông tin vào sự lựa chọn của con.
Vân Khê gật đầu nhẹ: “Con còn một số việc cần giải quyết. Rất nhanh thôi, mọi người sẽ hiểu.”
Ông Vân thở dài, nhìn sâu vào mắt con gái: “Con vẫn chưa buông bỏ được chuyện của Xuân Khanh sao?”
Cái tên “Xuân Khanh” như một mũi kim châm vào tim Vân Khê. Đôi mắt cô thoáng hiện lên nét đau thương tột cùng. Hình ảnh người bạn thân ngã xuống trong vũng máu, che chắn cho cô khỏi làn đạn, vẫn luôn là cơn ác mộng đeo bám cô mỗi đêm.
“Ba yên tâm, con biết mình đang làm gì,” cô nói, giọng kiên định nhưng bàn tay siết chặt tách trà đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Con sẽ không để ai phải chịu tổn thương nữa. Mọi ân oán… sẽ kết thúc sớm thôi.”
Ông Vân nhìn con, lòng đau xót nhưng chỉ biết im lặng ủng hộ. Con gái ông đã lớn, đã chọn con đường chông gai này, ông chỉ có thể đứng sau lưng làm hậu phương vững chắc cho nó mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận