Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc gặp gỡ định mệnh nơi con hẻm tối
Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm thẫm cả bầu trời, hắt những vệt dài loang lổ xuống con đường nhựa cũ kỹ. Lạc Vũ bước đi trên vỉa hè, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Hôm nay cô tan làm sớm, nhưng thay vì về nhà nấu nướng như mọi khi, đôi chân cô lại vô thức dẫn lối đến con đường vắng vẻ nơi lần đầu tiên cô gặp Huyết Vũ.
Gió chiều thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Lạc Vũ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác len. Đã gần một ngày kể từ khi tên vô ơn đó bỏ đi. Cô cứ ngỡ mình sẽ nhẹ nhõm khi tống khứ được “cục nợ” ấy, nhưng không, trong lòng cô lại dấy lên một nỗi lo âu khó tả. Hắn không tiền, không nhà, lại mang cái tính khí cao ngạo coi trời bằng vung ấy, liệu có gây gổ với ai rồi bị đánh chết ở xó xỉnh nào không?.
Lạc Vũ nhớ lại ngày định mệnh đó. Cũng trên con đường vắng này, cô vừa đi thăm bạn về thì bắt gặp hắn nằm gục trong vũng máu. Khuôn mặt điển trai bị rạch một đường dài, máu me bê bết, nhưng ánh mắt hắn khi đó… vẫn sắc lạnh và cô độc đến ám ảnh. Người bình thường thấy cảnh đó chắc chắn sẽ bỏ chạy thục mạng, nhưng cô – Lạc Vũ nhát gan – lại đứng lại. Có lẽ chính sự cô độc trong mắt hắn đã níu chân cô.
“Haizz… mày đúng là đồ ngốc Lạc Vũ ạ. Hắn ta sống chết mặc kệ hắn chứ, liên quan gì đến mày…” Cô thở dài, tự cốc vào đầu mình một cái.
Đang chìm trong suy nghĩ miên man, bỗng nhiên một bóng đen to lớn từ trong con hẻm tối lao ra, chắn ngay trước mặt cô.
“Áaaa!” Lạc Vũ hét toáng lên, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Thật ồn ào!”
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự chán ghét quen thuộc vang lên, lạnh lẽo như tiếng vọng từ địa ngục.
Lạc Vũ sững sờ, từ từ mở hé mắt ra. Dưới ánh đèn đường vàng vọt chập chờn, khuôn mặt góc cạnh với vết sẹo dài hiện ra rõ mồn một. Là hắn! Huyết Vũ!
Nhưng… trời ơi!
“Trời ơi… Anh bị làm sao vậy?” Lạc Vũ thốt lên kinh hãi.
Trên chiếc áo sơ mi đen hắn mặc lúc sáng giờ đã rách tả tơi, lộ ra cơ bắp săn chắc nhưng chi chít vết bầm tím. Một bên cánh tay áo đẫm máu tươi, nhỏ tong tong xuống mặt đường. Trên gò má hắn cũng xuất hiện thêm vài vết xước mới rớm máu.
Hắn lại đánh nhau! Lại bị thương!
Không suy nghĩ nhiều, Lạc Vũ lao đến, bàn tay run rẩy muốn chạm vào vết thương trên tay hắn: “Anh đau lắm không? Sao lại ra nông nỗi này?”.
“Đừng chạm vào tôi!”
Huyết Vũ gầm gừ, thô bạo hất tay cô ra. Sự quan tâm thái quá của cô khiến hắn cảm thấy phiền phức và… một chút gì đó chột dạ. Hắn lùi lại, quay người định bước đi ngược hướng với cô. Hắn không muốn cô nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình, càng không muốn nhận sự thương hại rẻ tiền.
Bị hất ra, Lạc Vũ loạng choạng suýt ngã. Cô nhìn bóng lưng cô độc của hắn, nỗi chua xót và tủi thân trào dâng mãnh liệt. Tại sao chứ? Cô lo lắng cho hắn, muốn giúp hắn, vậy mà đổi lại chỉ là sự xua đuổi phũ phàng?
“Anh chán ghét tôi đến vậy sao?” Cô hét lên, giọng nói vỡ òa trong tiếng nấc.
Không kìm được cảm xúc, Lạc Vũ chạy vụt lên, dang hai tay đứng chắn ngay trước mặt hắn, ngăn không cho hắn bước tiếp. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, chóp mũi cô đỏ ửng lên vì khóc và vì lạnh.
“Tôi đã làm gì sai mà anh ghét tôi? Tôi cứu mạng anh! Tôi lo lắng cho anh! Tại sao anh cứ phải đối xử với tôi như kẻ thù vậy?”.
Huyết Vũ dừng lại. Hắn nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng chặn đường mình, cả người run lên bần bật nhưng ánh mắt lại kiên quyết đến lạ. Hắn hít một hơi sâu, cố nén cơn đau từ vết thương trên tay. Hắn không ghét cô. Hắn chỉ… không muốn nợ nần ai, càng không muốn bất kỳ ai bước vào thế giới tăm tối của mình thêm lần nữa.
Thấy hắn im lặng, mặt mày tái mét vì mất máu, Lạc Vũ hoảng sợ thực sự. Cô sợ hắn sẽ gục xuống và chết ngay tại đây. Không, cô không cho phép!
Bất chấp sự cự tuyệt của hắn, Lạc Vũ nắm chặt lấy bàn tay không bị thương của hắn, dùng hết sức bình sinh kéo đi.
“Đi theo tôi! Buông ra!” Huyết Vũ quát khẽ, cố giằng tay lại.
“Không buông! Nhà tôi ở ngay gần đây thôi! Tôi không muốn thấy anh chết! Anh nghe rõ chưa? Tôi không muốn anh chết!” Lạc Vũ gào lên, nước mắt giàn giụa, đôi mắt to tròn nhìn xoáy sâu vào tâm can hắn.
Huyết Vũ sững người. Câu nói ấy như một tia sét đánh ngang tai hắn.
Không muốn hắn chết sao?
Trên đời này, lại có người khóc vì hắn, sợ hãi vì hắn sẽ chết sao? Đến cả Vân Khê – người con gái hắn yêu bằng cả sinh mệnh – cũng chỉ hận không thể giết chết hắn. Còn cô gái ngốc nghếch này… cô ta đang khóc vì hắn.
Một cảm giác lạ lẫm, mềm yếu len lỏi vào trái tim sắt đá của Huyết Vũ. Hắn nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt tay mình, cảm nhận hơi ấm truyền qua da thịt lạnh lẽo. Lần này, hắn không giằng ra nữa. Hắn để mặc cô kéo mình đi về phía ánh đèn ấm áp nơi cuối phố.

Bình luận (0)

Để lại bình luận