Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Trái tim tan chảy và vòng tay siết chặt
Gió biển thổi tung mái tóc dài của Lạc Vũ, quất vào mặt cô đau rát, nhưng không đau bằng nỗi lòng đang giằng xé.
“Anh buông tôi ra!” Cô vùng vẫy. “Anh có tư cách gì mà cấm tôi? Anh yêu cô gái kia, anh chạy theo hình bóng quá khứ, bỏ mặc tôi. Giờ tôi đi rồi, anh còn tìm đến đây làm gì? Muốn sỉ nhục tôi thêm sao?”.
“Tôi không yêu cô ta!” Huyết Vũ quát lên, giọng át cả tiếng sóng.
Lạc Vũ sững lại, nhìn hắn trân trối.
Huyết Vũ hít sâu, cố gắng diễn đạt những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Hắn vốn kiệm lời, chưa bao giờ phải giải thích hay biện minh cho hành động của mình với bất kỳ ai.
“Cô ta… chỉ là một ảo ảnh. Lúc đầu, tôi tưởng cô ta giống người cũ, tôi bị cuốn hút. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra cô ta giả tạo. Cô ta không phải là người mang lại cho tôi cảm giác bình yên. Người đó… là cô.”
“Lạc Vũ,” giọng hắn trầm xuống, dịu dàng hơn bao giờ hết. “Khi về nhà, thấy căn nhà trống rỗng, không có cô, không có mùi cơm canh, tôi cảm thấy như mình bị rơi xuống vực thẳm. Tôi nhận ra… tôi đã quen với sự hiện diện của cô. Tôi… nhớ cô.”
Lạc Vũ nghe những lời này, nước mắt càng tuôn rơi nhiều hơn. Cô đã chờ đợi điều này bao lâu rồi? Nhưng liệu đây có phải là sự thật, hay chỉ là sự thương hại, sự níu kéo của một người đàn ông quen được phục tùng?
“Anh nói dối… Anh chỉ đang quen được tôi chăm sóc thôi…” Cô lắc đầu, cố gắng đẩy hắn ra. “Anh về đi. Tôi mệt rồi. Tôi không muốn làm cái bóng của ai cả.”.
“Cô không phải cái bóng của ai hết! Cô là Lạc Vũ! Là người con gái ngốc nghếch dám cứu tôi, dám mắng tôi, dám nấu cơm bắt tôi ăn!”
Huyết Vũ bất ngờ kéo mạnh cô vào lòng, ôm chặt cứng. Vòng tay hắn rắn chắc, ấm áp và run rẩy. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc mà mấy ngày nay hắn khao khát đến phát điên.
“Đừng đi… xin em. Đừng bỏ rơi tôi thêm lần nữa. Cả thế giới này đã bỏ rơi tôi, chỉ có em là cần tôi. Nếu em cũng đi, tôi biết sống thế nào đây?”
Lời thú nhận đầy yếu đuối và van lơn của Huyết Vũ đã đánh sập bức tường phòng vệ cuối cùng của Lạc Vũ. Người đàn ông kiêu ngạo này, người luôn coi trời bằng vung này, đang cầu xin cô đừng đi.
Lạc Vũ đứng im trong vòng tay hắn, nước mắt thấm ướt áo sơ mi của hắn. Cô cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực hắn, cảm nhận được sự sợ hãi thực sự của hắn.
Hóa ra, hắn cũng cần cô. Hóa ra, tình yêu của cô không phải là đơn phương vô vọng.
Lạc Vũ từ từ đưa tay lên, vòng qua lưng hắn, ôm lấy tấm lưng rộng lớn nhưng cô độc ấy.
“Huyết Vũ… anh là đồ ngốc.” Cô nức nở.
Huyết Vũ siết chặt cô hơn nữa, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. “Phải, tôi là đồ ngốc. Tôi là tên khốn nạn vô ơn. Nhưng tên khốn nạn này… đã lỡ yêu em mất rồi.”.
Lời yêu thốt ra nhẹ nhàng nhưng chấn động tâm can. Lạc Vũ bật khóc thành tiếng, bao nhiêu tủi hờn, đau khổ vỡ òa, tan biến theo gió biển.
Huyết Vũ buông cô ra một chút, nâng khuôn mặt đẫm lệ của cô lên. Đôi mắt đen láy nhìn cô say đắm, rồi hắn cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn mặn chát vị nước mắt, vị gió biển, nhưng ngọt ngào và nồng nàn hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Không còn là sự chiếm hữu điên cuồng như với Vân Khê, nụ hôn này là sự trân trọng, là sự cam kết, là bến đỗ bình yên mà cả hai đã tìm kiếm suốt cuộc đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận