Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hạnh phúc viên mãn (Đại kết cục)
(Vài ngày sau đó)
Lạc Vũ và Huyết Vũ dắt tay nhau đi dạo trên bờ biển. Tin tức “cô y tá Lạc dẫn bạn trai đại gia thành phố về ra mắt” đã lan truyền khắp cái làng chài nhỏ bé này.
Quách Khải đứng từ xa nhìn hai người họ, lòng buồn bã nhưng cũng mỉm cười chúc phúc. Anh biết, mình đã thua. Người đàn ông kia nhìn Lạc Vũ bằng ánh mắt mà cả đời này anh cũng không thể có được – ánh mắt của một kẻ sẵn sàng đốt cháy cả thế giới để bảo vệ người mình yêu.
Huyết Vũ đã mua lại một căn biệt thự ven biển, quyết định định cư ở đây cùng Lạc Vũ. Với tài năng của mình, hắn điều hành công việc đầu tư từ xa, trở thành một đại gia ngầm giàu có nhưng sống kín tiếng.
Hắn cũng đã về ra mắt bố mẹ Lạc Vũ. Khỏi phải nói, hai ông bà ban đầu sợ hãi cái vẻ mặt sẹo lồi lõm của con rể tương lai đến mức nào. Nhưng sự chân thành (và cả sự giàu có, chu đáo) của Huyết Vũ đã nhanh chóng chinh phục được bố mẹ vợ. Hắn không ngần ngại xắn tay áo giúp bố vợ sửa mái nhà, giúp mẹ vợ làm vườn, hoàn toàn rũ bỏ hình tượng ông trùm hắc đạo ngày nào.

(Ba năm sau)
“Chú… mau… bế bế!”
Một bé gái chừng hai tuổi, hai má phúng phính như bánh bao, đôi mắt to tròn đen láy chạy lon ton trên bãi cát, hướng về phía Quách Khải đang đứng gần đó.
Quách Khải cười tươi, cúi xuống bế bổng cô bé lên, thơm chùn chụt vào má: “Tiểu Song của chú hôm nay xinh quá nha! Lớn lên nhất định phải làm con dâu chú đấy nhé!”.
Bé Huyết Song – kết tinh tình yêu của Huyết Vũ và Lạc Vũ – cười khanh khách, lộ mấy cái răng sữa trắng tinh, tay nhỏ xíu vỗ vỗ vào mặt Quách Khải.
Cách đó không xa, Huyết Vũ và Lạc Vũ đang ngồi tựa vào nhau trên một tảng đá lớn, ngắm nhìn con gái chơi đùa.
Huyết Vũ vòng tay ôm eo vợ, cằm tựa lên vai cô, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
“Đang nghĩ gì thế?” Lạc Vũ quay lại, hôn nhẹ lên má chồng.
Huyết Vũ nhìn cô, rồi nhìn về phía biển khơi mênh mông, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm hồng cả chân trời.
“Anh đang nghĩ… cảm ơn trời đất đã cho anh chết đi một lần.”
Lạc Vũ ngạc nhiên: “Sao anh lại nói gở thế?”.
Huyết Vũ mỉm cười, siết chặt tay cô: “Nếu không chết đi, anh sẽ không bao giờ buông bỏ được quá khứ, sẽ không bao giờ đến được thế giới này, và sẽ không bao giờ gặp được em. Em là sự cứu rỗi của đời anh, Lạc Vũ ạ.”.
Lạc Vũ rưng rưng nước mắt, tựa đầu vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim vững chãi của người đàn ông cô yêu.
“Cảm ơn em, Vũ Nhi. Cảm ơn em đã khiến trái tim anh đập lại thêm lần nữa,” Huyết Vũ thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng sóng biển rì rào.
Ở một thế giới khác, có lẽ Huyết Vũ là một kẻ phản diện đáng thương, chết trong cô độc. Nhưng ở thế giới này, hắn là một người chồng, một người cha, một người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.
Quá khứ đau thương đã khép lại. Tương lai của họ, rạng rỡ và bình yên như ánh bình minh trên biển cả.
(Hoàn)

Bình luận (0)

Để lại bình luận