Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẫn là lần đầu tiên cô chủ động dò hỏi hắn.

Chu Bắc Dịch ngồi cách đó không xa trên bồn hoa , một tay cầm thước dạy học màu đen , chân dài tùy tính vắt chéo , tầm mắt hướng về phía bên này .

Áo khoác màu đen, ngón tay kẹp xì gà cắn ở trong miệng, môi phun ra sương trắng lượn lờ , thân mình hơi hơi nghiêng về phía sau, lộ ra xương quai xanh gợi cảm, cong cong khóe miệng hừ cười .

Tiểu tử kia quả thật là một xử nam đơn thuần.

WC chẳng phân biệt nam nữ, mỗi gian chỉ có một cây cây cột cùng cống thoát nước.

Hòa Uyên theo đi vào, cởi bỏ Đai Trinh Tiết , thả cô đi bài tiết.

Chỉ thấy một chân thon thả trắng nõn nhếch lên ở không trung, học bộ dáng của cẩu , nhắm ngay cây cột kia chậm rãi tiểu ra nước tiểu, nước tiểu màu trắng đục tí tách tí tách chảy vào ra trong miệng nước.

Động tác thuần thục , phỏng chừng là chủ nhân của cô cũng dạy cô bài tiết như vậy.

“Tiết thứ nhất ở tam lầu 5 phòng 7 , tự mình bò đi học.”

“Anh không đi học sao?”

Người lần thứ hai bị dò hỏi dừng lại bước chân, quay đầu vẻ mặt không biểu tình nhưng bởi vì quầng thâm mắt quá nổi bật nên có cảm giác như hắn đang trừng cô.

“Gia buồn ngủ!”

“4301.”

Hòa Uyên ngây ra một lúc, phản ứng lại đây chính là số trên quần áo mình.

“Làm gì!”

Cô quỳ ghé vào nền xi măng, hai vú bên trong quần áo rũ xuống, hơi hơi nghiêng về phía trước , còn qua cổ áo có thể thấy được rõ ràng núm vú phấn nộn.

Dưới ánh mặt trời, cô ngẩng đầu , gương mặt tinh xảo thanh thuần tựa như được rải một tầng caramel, đôi môi thủy nhuận ngon miệng nhấp nhẹ nhàng mở ra, giống như hình ảnh bị cố tình chiếu chậm không chịu di động.

Lông mi nhỏ dài tròng mắt sáng ngời ướt át , làm hắn vừa nhìn thấy liền quân lính tan rã, lỗ tai cùng cổ cũng nhiễm đỏ bừng, lại nghe cô nói bằng thang âm mềm mại , hỏi.

“Vì sao anh, không mặc Đai Trinh Tiết?”

“……”

Trong phòng học chỉ có tổng cộng hai mươi người, tỉ lệ nam nữ chia đều thành các cặp có quan hệ trực tiếp, mỗi người đều quỳ gối trước bàn lùn, trên bàn được dựng một cây dương vật giả dựng đứng lên màu đen .

Thực thô, giống dương vật của 4301 .

Trên bục giảng, Chu Bắc Dịch rút thước dạy học co duỗi trong tay ra , tay áo khoác được cuốn tới khuỷu tay , ánh mắt nhạt nhẽo, bất động thanh sắc liếc mắt đánh giá một loạt, cánh tay chống mặt bàn, đường cong cơ bắp đều đều rắn chắc.

“Hôm nay chương trình học chính là mỗi người luyện tập với dương vật giả trước mặt này, tự mình luyện tập trong một giờ , tôi sẽ căn cứ vào tình huống mỗi người mà điều chỉnh, hai giờ sau xếp hàng iểm tra, không thông qua….”

Ngữ khí hắn tạm dừng một chút, ngữ điệu nghiêm túc , khẽ nhếch miệng: “Thì phải liếm đến tiết tự học buổi tối.”

Bây giờ đến tiết tự học buổi tối còn tận 12 tiếng đồng hồ, phía dưới một mảnh yên tĩnh, không có người nào dám hé răng.

Rina nhìn đồ vật trước mặt , thuần thục sờ nắm , đầu ngón tay phấn nộn xẹt qua gân xanh, quy đầu cũng được làm rất thật.

“Bắt đầu.”

Trong nháy mắt trong phòng học chỉ còn lại có thanh âm của tiếng nước miếng không ngừng .

Nghe được mệnh lệnh, cô cúi đầu há mồm ngậm lấy, thử làm động tác thâm hầu mà buổi sáng mình không thể làm tốt, cúi đầu áp xuống .

Quy đầu chống lên điểm mẫn cảm giới hạn của yết hầu , trong nháy mắt kích thích phản ứng buồn nôn dâng lên, cô sợ thanh âm buồn nôn của mình phát ra tiếng, hoảng loạn vội vàng nâng đầu lên –khụ khụ– hai tiếng.

Dương vật giả màu đen dính đầy nước miếng , tiếp tục gục đầu xuống, tiếp tục thử lại lần nữa.

Vô dụng, đã thử mười mấy lần, chỗ yết hầu kia chỗ căn bản không thể cúi sâu hơn được, điểm mẫn cảm giới hạn rất rõ ràng, chủ nhân cũng từng để cô thử dùng dương vật giả để luyện tập, chỉ là một chút tiến bộ cũng không có, cô vẫn còn nhớ rõ ánh mắt thất vọng của hắn với mình .

Ngón tay dùng sức nắm chặt mặt bàn, không cam lòng cắn môi dưới, lại lần nữa vùi đầu há mồm, nhắm mắt lại đè thấp đè thấp, lại đè thấp, yết hầu thực mau co rút lại, cảm giác khó chịu từ dạ dày lại dâng lên.

Một bàn tay to dừng ở trên đỉnh đầu cô .

Khoảnh khắc Rina mở mắt ra, chỉ liếc nhìn được một góc áo khoác màu đen, ngay sau đó, toàn bộ đầu đều bị dùng sức ấn xuống, —phịch– một tiếng, cái trán va chạm với mặt bàn.

“Nôn —— nôn!”

Cô thống khổ nắm chặt lòng bàn tay của mình, nước mắt mãnh liệt tràn mi mà ra, càng chảy càng nhiều, giống như chuỗi trân châu bị đứt lìa , lệ không ngừng rơi, sắc mặt đỏ lên trong nháy mắt như sắp bị nghẹn chết.

Tay Chu Bắc Dịch vẫn không thả lỏng, sức lực của hắn làm cô hoàn toàn không thể giãy giụa gì được thêm.

Thanh âm nôn mửa càng lúc càng lớn, hắn cong lưng, mắt hẹp dài , sắc bén lạnh lẽo, ở bên tai cô đưa ra mệnh lệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận