Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng vì cửa sổ được mở trong thời gian dài , hương vị cũng bị tan đi rất nhiều, cô đọng lại chỉ là cổ thanh hương nhàn nhạt giống như mùi hường trên người hắn như đúc.

Hòa Uyên đi tới, vứt cho cô một vật thể không rõ.

Chờ đến khi cô vội vàng dùng đôi tay tiếp được , mới phát hiện đó là một quả mật đào phấn nộn nộn .

Hòa Uyên thề, đây là lần đầu tiên thấy hắn thấy cô có biểu tình sáng ngời như trước mắt , trong kinh ngạc mang theo cảm giác thỏa mãn , sóng mắt thủy nhuận như phát sáng lân lân, tầm mắt mang theo chờ mong , dù khóe miệng cô không cười, cũng có thể từ đôi mắt kia nhìn ra vui sướng.

Bởi vì là lần đầu nên hắn còn có điểm tay chân hoảng loạn, một tay cắm vài trong túi, một cái tay khác cào cào cổ: “Thưởngcho em, thích ăn thì ăn.”

“Có thể chứ?”

Cô cười.

Khóe miệng còn có xoáy nước thực nhỏ bé, không biết đó có phải cái gọi là má lúm đồng tiền hay không, chẳng qua đay là lần đầu tiên hắn thấy cô cười, độ cung của đôi mắt đều cong lên, giống như đứa bé nhận được đường, mừng rỡ như điên.

“Em, không phải em thích ăn cái này sao? Chẳng lẽ chủ nhân em chưa từng cho em ăn qua sao?”

Cô nhìn quả đào mượt mà trong tay: “Chỉ có lúc tôi biểu hiện tốt, chủ nhân mới có thể khen thưởng .”

“Thích ăn thì ăn!” tính tình Hòa đại thiếu gia phóng khoáng cho phép, dứt lời liền đi đến trước sô pha tê liệt ngã xuống , hai cánh tay đặt trên sô pha , lưng dựa về phía sau, dáng vẻ cà lơ phất phơ.

“Cảm ơn.”

Ánh mắt cô thật sự có sự chân thành hướng về phía hắn mà nói lời cảm tạ.

Sau đó thật cẩn thận, mở môi anh đào thủy nhuận, hàm răng chỉnh tề cắn lên thịt quả tươi mới , dùng sức gặm vào miệng, đôi tay ôm quả đào, tinh tế nhấm nuốt.

Giống như một kẻ ăn mày dùng sực gặm màn thầu vậy.

Nhưng ăn mày làm sao có thể ăn ưu nhã như vậy , giống như hai đời không được ăn quả đào vậy.

Trong lòng Hòa Uyên cảm thấy chua chua ngọt ngọt, lại nhìn thấy cô cúi đầu, tai lặng lẽ phiếm ra màu hồng nhuận. Hắn híp mắt tinh tế nhìn lại, phát hiện lông mi đang rũ xuống của cô cũng dính vài giọt bọt nước.

Ăn ngon đến mức muốn khóc– những lời này chính là dùng để hình dung bộ dáng này?

Đầu lưỡi xẹt qua khóe miệng, nước đào thủy nhuận đem môi vốn dĩ nkhô ráo cũng bóng loáng không ít, oa oa mặt hồng nhuận nổi lên tơ máu, mang theo ngượng ngùng, một ngụm lại một ngụm. Hắn nhìn dáng vẻ này của cô, mày gắt gao nhă chặt, thật muốn há to miệng, thay cô một ngụm ăn xong toàn bộ quả đào.

Đôi môi mềm mại dễ chịu kia, nổi lên thủy quang ít ỏi , câu động nội tâm khô nóng của hắn , đầu lưỡi cũng cầm lòng không đậu liếm một ngụm khóe miệng.

“Khụ……”

Hắn quay đầu đi, bàn tay che miệng, ngăn cản một tia ửng đỏ trên xương gò bại lộ trong không khí.

Thủy quang trong mắt dao động, cảm xúc khác lạ như bậc lửa cháu lên ở trong lòng, có chút khó chịu.

Một quả đào mà ăn đến nửa giờ, hắn thế mà cũng chăm chú ngồi ở chỗ kia nhìn nửa giờ.

Không biết hai người bọn họ, ai mới là kẻ bệnh nặng hơn.

“Cảm ơn.”

Ăn đến chỉ còn lại có hạch đào, cô ngẩng đầu, nâng môi nhìn về phía hắn nói lời cảm tạ.

“Lời ngoài miệng nói không tính, tới làm chút cảm ơn thực tế đi”

Hòa Uyên tươi cười hàm nghĩa đã thực rõ ràng.

Cô gật đầu bò về phía hắn.

Không nghĩ tới cô lại dứt khoát như vậy, cô dút khoát ngược lại đến phiên hắn nóng nảy .

“Không, chờ một lát, tôi phải đi WC trước!”

Hắn mới vừa đứng lên, liền bị cô kéo ống quần lại, gương mặt như vị thành niên nộn nộn, chỉ vào miệng mình nói.

“Có thể tiểu nước tiểu ở trong miệng tôi.”

Đồng tử của hắn rõ ràng đã co chặt, sau đó mở to hai mắt.

Cũng không đợi hắn nói nữa, hàm răng cô liền cắn quần , túm kéo xuống, cô dùng miệng nhỏ vừa rồi đã ăn qua thủy mật đào , ngậm lấy quy đầu màu đỏ tươi cùng hành thân nửa mềm nửa cứng gục xuống ở dưới háng hắn.

“Chờ, con mẹ nó đợi lát nữa, em thường xuyên làm như vậy? Em cũng uống qua nước tiểu của chủ nhân em?”

Ánh mắt ngây thơ kia tựa như đang hỏi hắn, chuyện ngày có cái gì rất kinh ngạc sao.

“Không phải, gia không tính toán như vậy……”

Rina nâng tay lên, xuyên qua dưới háng hắn, vậy mà laih sờ đến cúc huyệt mẫn cảm nhất trên mông của hắn.

“Ngạch thao…… Em làm gì!”

Chẳng qua sau đó hắn liền biết cô đang làm cái gì, bởi vì hắn không khống chế được nước tiểu, ý đồ để hắn thả lỏng, mau bài tiết chút , thế mà còn giúp hắn tè ra.

“Gia mẹ nó ……”

Hòa thiếu gia trước nay chưa từng trải qua một hồi kích thích như vậy, khẽ cắn môi t, hạ quyết tâm nhắm mắt lại, bắt đầu ở miệng cô phóng thích nước tiểu ra.

Rầm. Rầm.

Rầm.

Thanh âm nuốt xuống phá lệ thanh thúy, hắn mở to hai mắt để hồng lên, phát hiện cô uống vô cùng tự nhiên, nhưng nước tiểu hắn rót đi vào có chút nhiều, theo khóe miệng cô chảy xuống áo thun trắng .

Bình luận (0)

Để lại bình luận