Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina còn mặc cái áo trên lưng dính máu kia, quần áo hỗn hợp tinh dịch cùng dâm thủy đã tràn đầy dơ bẩn.

Mà hiện tại, cả người cô đều tản ra một cổ tanh tao vị.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Hòa Uyên có chút không đối mặt được với cô, ngay cả bài tiết của hắn cũng có thể uống xong được.

Cô liếm quy đầu sạch sẽ, ngẩng đầu hỏi: “Muốn sử dụng mặt trên hay là phía dưới?”

Bộ dáng không sao cả , đem tự tôn của chính mình đè ép xuống mức thấp nhất, giống như máy móc tình dục sinh ra chính là để giải quyết dục vọng cho dương vật đàn ông.

“Không phải…… Em đợi lát nữa a!”

Hòa Uyên vội vàng đem chính mình dương vật đã cứng lên từ miệng cô rút ra, khẩn trương đến mức tay kéo quần lên cũng đang run: “Tôi, tôi nói cho em biết, về sau không cho phép uống nước tiểu của người khác , em…em đi đánh răng cho tôi.”

“Vâng.”

Cô chỉ là cho rằng hắn cảm thấy miệng cô vô cùng dơ khi uống qua cái loại đồ vật này , bò trên mặt đất, quỳ bò đi về hướng phòng vệ sinh.

“Ai! Em mẹ nó rốt cuộc đã nghe rõ chưa ? Gia nói không cho phép em uống nước tiểu của người khác!”

Rina quay đầu, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ : “Nhưng mà, trường học huấn luyện tính nô hẳn là phải có chương trình học dạng này mới đúng, đây là chủ nhân đã dạy cho tôi, nếu chủ nhân của tôi có bất cứ yêu cầu gì, tôi không thể không uống.”

“Thao mẹ em, em dám không nghe gia?”

“Anh chỉ là cộng sự của tôi.”

Mày hắn nhăn lại.

Rina: “Tôi cũng sẽ phụ trách giải quyết tính dục của cộng sự, cho dù anh có bất cứ nhu cầu gì, tôi đều phải làm.”

“Em là đang nói gia là cộng sự của em, cho nên không tư cách đưa ra mệnh lệnh em– là ý này đúng không?”

Hòa Uyên nâng chân hướng về phía cô đến, còn chưa chờ cô mở miệng, một chân đã hướng lên trên đầu cô dẫm xuống, hắn vẫn mang giày thể thao mới tinh màu trắng , đem mặt cô áp xuống mặt đất hoàn toàn thay đổi, gần như biến hình.

Dùng dáng vẻ của chủ nhân , căm ghét phỉ nhổ trừng mắt nhìn cô.

“Chẳng qua chỉ là một kẻ hèn bị chủ nhân vứt bỏ, vậy mà lại dám xem thường gia như vậy! Không có tư cách đưa ra mệnh lệnh cho em? Con mẹ nó, nhớ kỹ cho gia, lời gia nói , e,một chữ cũng không thể phản kháng biết không!”

Cô bị dẫm đến mức không thể hô hấp, nằm trên mặt đất tùy ý để chân hắn vừa đá lại vừa nghiền, Hòa Uyên nảy sinh ác độc dùng lực ở mũi chân , hướng tới xương gò má yếu ớt đột nhiên nhấc chân đá một cái.

“Thao mẹ em! Thiếu xem thường gia, lại có lần sau, gia trực tiếp đá chết em! Nói cho tôi biết em đã nhớ kỹ chưa !”

“Nói chuyện !Thao!”

“Nhớ kỹ……”Thanh âm nghẹn ở yết hầu dùng sức phun ra hai chữ: “, Khụ khụ!”

“Thao, thao thao! Mẹ nó!”

Hắn cắn răng còn cảm thấy không đủ tận hứng, bàn chân to rộng chuyển qua trên đầu cô , tiếp tục dẫm xuống, cảm xúc bạo ngược hoàn toàn phát tiết trên người cô, tương đối thư sướng, cảm giác cực độ hư không của nội tâm trong nháy mắt đã bị tội ác thỏa mãn.

Chính là muốn như vậy, thiếu đánh như vậy! liền phải đem cô dẫm đến không dám nói lời nào, mọi thứ vi phạm thiếu thu thập thì hắn phải ra tay uốn nắn!

Phát tiết xong, trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Hắn đem chân nâng lên quay lại xem, gương mặt tinh xảo nộn nộn đã bị đá đến đỏ bừng, còn có dấu chân nhàn nhạt màu xám , xương gò má hơi sưng cái trán phiếm hồng, sợi tóc chật vật dính lên nửa khuôn mặt, híp mắt không tiếng động, hai tròng mắt nửa chết nửa sống, anh đào môi khẽ nhếch thở phì phò– hô hô– .

Hòa Uyên nhíu mày, nhìn chằm chằm mặt cô.

Thật mẹ nó vừa tao lại vừa tiện!

“Đánh răng đi!”

“Vâng.” thanh âm mềm nhẹ suy yếu.

Tay cô run run chống mặt đất bò dậy, tóc dài rơi trên mặt đất, mông vểnh căng tròn, nện bước uốn éo uốn éo, tư thái quỳ nằm bò đều dạy được rất tiêu chuẩn.

Hòa Uyên xoay người lại, liền nhấc chân đá vào trên sô pha.

Loảng xoảng một tiếng.

Sô pha ngã về phía sau đụng phải bàn chân cao, chai huân hương trên bàn cũng lảo đảo lắc lư run lên, vang lên một tiếng thanh thúy , thủy tin lăn tròn rơi xuống gạch men sứ màu xám trên mặt đất, bắn ra mảnh nhỏ cũng tia nước bốn phía .

Rina đang ở phòng tắm chống lên bồn rửa mặt đứng dậy, nhìn đến bên cạnh vòi nước vừa lúc có một cái bàn chải đánh răng một lần chưa dùng .

“4301, tôi có thể dùng này cái bàn chải đánh răng không?”

Tiếng nói thanh triệt vang lên, sau đó là một mảnh yên lặng.

Bên ngoài chậm chạp không có thanh âm trả lời, cô đi ra ngoài xem, phát hiện một người cũng không có.

“Làm sao lại thành ra dáng vẻ ngu xuẩn như này?”

“Đá sô pha.” Trong miệng Hòa Uyên đang gặm quả đào, đem chân bị thương đặt ở trên ghế nhỏ , cắn một tiếng, nhai thịt đào lẩm bẩm: “Ai biết cái chai chết tiệt kia lại ngã, mảnh nhỏ liền bay đến chân gia.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận