Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông cùng cô nhìn nhau trong chốc lát, nhìn trong mắt người trong lòng đã quay cuồng nhiễm ướt át, lóe ngân quang.

Hắn nhìn hòm thuốc hỗn độn đầy đất , giá để đồ cũng bị đá lệch, đem cô ôm vào phòng bên cạnh, đặt ở trên giường, xốc quần áo của cô lên xem xét mức độ nghiệm trong của vết thương trên làn da tuyết trắng.

Sưng đỏ, dấu ứ thanh vì bị bóp chặt cổ, máu tươi, dấu tát, bả vai vỡ ra chảy máu. Vết thương nơi đó cũng không phải là dấu vết vừa rồi bị đánh lên.

Hắn thuần thục cầm lấy thuốc xử lý vết thương trên mặt cô trước.

“ Thiếu niên vừa rồi đánh em là cộng sự của em?”

Rina suy yếu lắc đầu, môi quá mức khô nứt lại run run, không cách nào nói thành lời, híp mắt, nhìn thấy áo sơmi màu trắng trên người hắn , tưởng hắn cũng là người ghi chép danh sách thuốc.

Nam nhân mang mắt kính không chút cẩu thả, đem thuốc mỡ bôi khắp trên mặt cô.

Trên bụng tcó vết ứ thanh , chỉ vừa chạm vào liền đau, cô hừ hừ thành tiếng như mèo nhỏ rên rỉ , thanh âm mỏng manh, không chịu nổi mà cuộn tròn thân thể kêu –ân-, nức nở thật nhỏ làm tay hắn nhất thời dừng lại.

“vết bầm ứ không được bôi thuốc sẽ không cách nào tốt lên được.”

Thanh âm thực nhẹ, tựa như đang quan tâm đến sự đau đớn của cô , Rina híp mắt, tinh tế nhìn lại: “Không cần để ý đến tôi, cứ tiếp tục đi.”

Thần sắc hắn cũng không thay đổi, trong mắt nhiều vài phần ý cười, lông mi rũ xuống cong vút ôn nhu, đem thuốc mỡ lạnh lẽo đổ lên vết bầm nghiêm trọng nhất trên bụng.

Thanh âm ôn nhuận như ngọc lại mang theo mệnh lệnh: “Cần phải nhịn xuống.”

Hòa Uyên tìm một vòng, không tìm được người, bực bội gãi gãi đầu đi ra khỏi văn phòng anh hắn, tùy tiện ngăn cản một người dạy dỗ hỏi.

“Người bên trong đâu?”

Nhìn hắn chỉ về một hướng: “Chủ nhiệm nói, đi phòng y tế lấy thuốc.”

“Sao lại lấy thuốc, bị thương?”

“Không rõ ràng lắm.”

Hòa Uyên cắm tay vào túi quần đi nhanh đi về phía trước, đến không một chuyến làm tâm tình hắn cảm thấy thực bực bội, sớm biết rằng như vậy mẹ nó còn không bằng trực tiếp đi phòng y tế cho rồi!

Thời điểm hắn rốt cuộc cũng tìm được người , phát hiện anh hắn đang ngồi ở trên mép giường xử lý vết thương trên cánh tay mình, Hòa Uyên vén rèm lên đi vào, trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Thì ra là ở đay, cánh tay anh làm sao vậy.”

Tưởng Tự Trạc nhìn hắn một cái: “Bị một mảnh chai quẹt vào mà thôi, tìm anh có chuyện gì?”

“Hỏi anh chút thuốc trị cảm, ra bên ngoài giúp em mua .”

“Em bị cảm?”

“Không phải, là cộng sự của em bị cảm.”

Hắn buông tăm bông, khẽ hừ cười đẩy đẩy mắt kính: “Anh thật sự chưa từng gặp qua dáng vẻ em qua tâm phái nữ như vậy , chỉ là cộng sự, hay là yêu?”

Nói trắng ra như vậy , Hòa Uyên trực tiếp đạp một chân lên giường bệnh: “Ai mẹ nó yêu, mở to mắt chó …nói loạn, gia chỉ là quan tâm một chút mà thôi!”

“Kích động như vậy làm gì?”

Hắn khẽ cắn môi quay đầu không phát ra tiếng nữa.

Thấy trên giường bệnh có một sợi tóc, đi qua , nắm lên xem, tóc óng mượt xinh đẹp, cái chiều dài này , ước chừng hơn nửa mét, trừ bỏ người kia, không ai lớn lên còn có thể giữ được suối tóc dài như vậy.

“Vừa rồi ai nằm ở đây?” Hắn nắm tóc hỏi.

Nam nhân không hiểu nhìn hắn: “Làm sao?”

“Đây là tóc của cộng sự gia.”

“Chỉ bằng một sợi tóc đã có thể nhận ra em ấy, còn nói không thích?”

“Mẹ nó ….gia không thích! Phát bệnh tâm thần cái gì, người vừa rồi nằm ở đây là ai!”

Tưởng Tự Trạc nhìn chằm chằm một sợi tóc đẹp trong tay hắn, chậm rì rì nói:

“Một đứa nhỏ bị đánh đến nửa chết nửa sống .”

Trên đường Rina trở về ký túc xá , che bụng đi đường chậm rì rì, dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống đất.

Cô ngừng ở nửa đường, như nhớ tới điều gì mà quay đầu nhìn lại.

4301 hình như đã cùng cô nói qua, muốn cô ở phòng y tế chờ hắn. Nhưng bác sĩ vừa rồi bôi thuốc mỡ lúc cho cô xong liền nói cô trở về, giường phòng khám chữa bệnh không thể nằm thời gian quá dài, còn có học sinh khác đến.

Cô nghĩ nghĩ, đứng ở tại chỗ do dự, 4301 sẽ tức giận, hơn nữa đây còn là điều đã được dặn dò qua.

Cho nên vẫn là nâng chân lên, một lần nữa đi về hướng phòng y tế .

Bên trong khuôn viên trường rất lớn, nhưng học sinh lại rất ít, nơi không có thầy dạy dỗ thì đều là đứng thẳng mà đi, phần lớn đều đi theo nhóm cộng sự , có đôi có cặp mà đi về phía trước. Cô lại nhớ tới những lời hắn nói lúc tắm tập thể,Rina lại nhìn những nhóm người cộng sự , trên mặt mỗi người đều lộ ra tươi cười nhưng khác với tươi cười bình thường rất nhiều, nhưng khác ở đâu là không nói rõ được, có chút hiểu rõ, vì sao 4301 lại hỏi cô, sao lại không cười như bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận