Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong cổ họng Rina đã xuất huyết, cô bị cưỡng chế Thâm Hầu, bị cắm đến nông nỗi gần như hỏng mất , thân thể phía trên không có một nơi nào là còn hoàn chỉnh, đặc biệt là trên mặt. Ghế bên cạnh bị một người đàn ông ăn mặc sơ mi trắng quen thuộc ngồi xuống.

“Thân thể nơi nào có vấn đề?”

Thanh âm ôn nhuận làm cô vừa nghe liền nhớ ra .

Quay đầu lại nhìn hắn, quả nhiên là vị bác sĩ văn nhã nói chuyện ôn nhu mang mắt kính đó.

“Hầu……”

Vừa mới mở miệng ra nói chuyện liền biết giọng nói của cô bị tổn thương.

“Được rồi, không cần phải nói.” Tưởng Tự Trạc nhìn vết thương vỡ ra ở trên lưng cô : “Trước tiên tôi sẽ giúp em xử lý vết thương trên lưng trước, mấy vết thương này hẳn là bị người dạy dỗ phạt .”

Hắn hiển nhiên đã thấy nhiều, liếc mắt qua vết thương một cái là có thể phân biệt ra là dấu vết của thước dạy học .

Động tác của hắn thực nhẹ lại ôn nhu, hình như không có một bác sĩ nào có thể cẩn thận mà chữa trị như hắn, mỗi lần xong đều được dặn dò, cấp loại thuốc cần dùng sau đó bảo rời đi, sẽ không trợ giúp gì thêm.

Rina đối với hắn cũng có nhiều hơn vài phần tò mò, quay đầu nhìn lại, chịu đựng yết hầu đau đớn, hỏi: “Anh thực sự là bác sĩ sao?”

Tưởng Tự Trạc nhướng mi.

Hắn hình nhưchưa từng nói qua mình là bác sĩ, phỏng chừng là do một thân sơ mi trắng này mà đoán một chút.

“Vậy em cảm thấy sao?”

“Tôi cảm thấy không giống, anh tương đối giống một người anh trai.”

Hắn cười cười, động tác trên tay vẫn không ngừng.

Một lát sau, hắn bỗng nhiên mở miệng: “Tôi có bệnh kén ăn nghiêm trọng , đặc biệt chán ghét ăn thức ăn chay, tuy rằng có đôi khi cũng sẽ dùng thủ đoạn tương đối mạnh mẽ buộc chính mình ăn xong, nhưng thông thường đều sẽ cố nén được một hồi rồi cũng sẽ từ trong miệng mặt phun ra.”

Rina quay đầu lại nhìn hắn, đánh giá dung mạo hắn, trên mặt lộ vẻ khó hiểu: “Vì sao muốn cùng tôi nói những điều này?”

“Bởi vì tôi cảm thấy em giống như một người em gái.”

Hắn nắm lấy băng gạc đã dính đầy máu trong tay, vươn một tay khác xoa xoa đỉnh đầu cô , cười ôn nhu tùy ý: “Cho nên nhịn không được liền nói, những lời này tôi cũng chưa bao giờ nói với người khác, hiếm khi nói ra tiếng lòng một lần, làm em gái, nên thay tôi bảo mật.”

Rina hơi hơi hé miệng.

Cảm thấy bây giờ nói ra lời cự tuyệt thì có chút không được hay lắm, liền gật đầu.

“Tôi sẽ giúp anh bảo mật.”

“Vậy gọi tôi một tiếng anh trai nghe một chút.”

Thanh âm cùng sắc mặt nghiêm trang, căn bản không giống như là đang đùa giỡn, ngược lại phá lệ nghiêm túc, hắn cảm thán mà nói: “Kỳ thật từ nhỏ đến lớn tôi đều vô cùng khát vọng có một em gái, nhưng mà tôi chỉ có em trai, bây giờ vẫn còn thất vọng đây, không biết em có anh trai không?”

Cô lắc đầu, Tưởng Tự Trạc cười thật là vui vẻ: “Vậy gọi tôi một tiếng anh trai, cũng không phải quá miễn cưỡng phải không?”

Rina nghĩ nghĩ.

“Anh trai.”

Thanh âm thiếu nữ thực khàn, nhưng âm sắc lại mềm đến mức tận cùng, giốngnhư một dòng nước âm chảy qua trong lòng.

Khóe miệng hắn gần như muốn cong đến mang tai rồi, sờ sờ đầu cô .

“Nếu sau này có việc gì cứ tìm anh trai, nếu bị thương nghiêm trọng thì tới phòng y tế, nói tìm Bác sĩ Tưởng là được.”

Rina cũng không kháng cự đụng chạm của hắn, trong hoàn cảnh lạnh nhạt cùng bạo lực chịu đủ đòn hiểm thống khổ, khó khăn lắm mới gặp được người ôn nhu, nhịn không được mà muốn tới gần.

Cô gật đầu, nhưng cũng không hy vọng sẽ làm phiền hắn.

Một khắc khi chân cô bước bước vào ký túc xá, Hòa Uyên liền nâng tay ném hộp thuốc trị cảm trong tay về phía cô, góc cạnh của hộp chạm vào khóe mắt, đau đến mức nước mắt trong một khoảnh khắc liền chảy xuống.

“Đồ đê tiện, em trốn gia chết ở đâu vậy! Đừng tưởng rằng gia không biết hôm nay em được Chu Bắc Dịch cho phép nghỉ ngơi, em thực sự có bản lĩnh a, ở trong trường học này không có cộng sự là gia đi cùng cũng dám tùy tiện chạy loạn!”

“Thực xin lỗi.”

Cô quỳ xuống ở cửa, nhắm mắt chảy nước mắt, xin lỗi tràn đầy thành khẩn, cái mũi cũng hút khí thút thít, thanh âm khàn khàn nhưng vẫn mềm mại, dập tắt nửa phần tâm hoả.

Hòa Uyên ngồi trên giường đơn hẹp hòi, cắn răng kẽo kẹt kẽo kẹt.

“Đem thuốc nhặt lên cho gia .”

Rina cúi đầu há mồm cắn, bò về phía hắn, đem hộp thuốc đặt ở trong lòng bàn tay hắn.

“Chó cái.”

Dáng vẻ này của cô dù là ai nhìn thấy cũng rất muốn mắng một câu như vậy.

Dù sao thì dáng vẻ quá dễ khi dễ này, đặt ở trong mắt người đàn ông nào cũng đều không nhịn được mà muốn ức hiếp, hoa hồng sinh trưởng ở trong nước không mang theo tạp chất dù là ai thì cũng đều sẽ muốn ngắt lấy, cô không biết giận, cũng khiến dục vong muốn khi dễ của người khác trầm trọng hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận