Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hòa Uyên hướng về phía bụng cô đạp một cái.

“Mới đổi quần áo không đến ba ngày bây giờ lại dính đầy máu, em mẹ nó đã làm gì mà bị Chu Bắc Dịch đánh thành dáng vẻ sắp chết như vậy hả?”

Rina cúi đầu, không biết nên trả lời như thế nào .

Hòa Uyên mở thuốc trị cảm ra, lấy ra mới phát hiện đây là thuốc dạng hạt, phải pha cùng nước ấm.

Hắn liếm liếm răng, nơi này làm gì có thứ gọi là nước ấm chứ.

“Há mồm, tự mình nuốt vào đi.”

Đem bao thuốc ném ở trước mặt cô, bốn chữ thuốc trị cảm mạo rõ ràng phản chiếu vào trong mắt cô.

“Tôi không thể uống.” tiếng nói của cô vô cùng nghẹn ngào.

“Gì?”

“Chủ nhân nói, tôi không thể ăn thuốc bậy, trừ bỏ thuốc kích dục ,tôi từ trước đến nay đều chưa từng uống qua loại thuốc khôi thục thân thể nào, tôi không thể uống.”

Hắn tức khắc nổi lên tính tình , dẫm lên đầu cô dùng sức áp xuống: “Mẹ nó, thuốc động dục em có thể uống, gia cho em thuốc trị cảm, em lại dám nói không uống! Em đê tiện đến mức chỉ thích uống thuốc động dục sao? Thao! Uống cho gia !”

“Tôi không thể —— ngạch.”

“Uống! Còn dám nói không gia đánh chết em!”

Hòa Uyên cầm lấy hộp thuốc mở ra, cưỡng ép bóp lấy cằm cô Rina nhịn đau rớt nước mắt, híp mắt bị buộc hé miệng.

Chi ——

Thanh âm chói tai ồn ào từ loa phát đến khiến hắn ù tai.

“Hòa Uyên.”

Loa dưới cameras, truyền đến thanh âm nghiêm túc của Chu Bắc Dịch: “Không cho phép đút thuốc cho em ấy, thể chất em ấy đặc thù, một gói thuốc trị cảm của cậu đổ xuống thì có thể lấy mạng của em ấy.”

Rina bị bóp cắm, nước miếng chảy ra từ khóe miệng , một gương mặt ngoan ngoãn mặc người bài bố, hai tròng mắt híp lại, hắn khẽ cắn môi, muốn liều mạng chà đạp cô, gói thuốc trị cảm trong tay còn ở giữa không trung.

“Còn không nhanh buông em ấy ra!” Chu Bắc Dịch đột nhiên rống về phía hắn: “Cậu muốn để em ấy chết sao!”

“Con mẹ nó nhiều lời!”

Hắn buông mặt của cô ra, nhưng vì quá tức giận mà liền hướng lên trên người cô đạp một cái: “Cái gì mà thể chất đặc thì, gia còn chưa thấy qua ai uống thuốc trị cảm mà chết cả!”

Rina nằm trên mặt đất, hai chân cuộn tròn che bụng, liên tục ho khan, vết tát sưng trên mặt trướng lên hơi ghê người, Hòa Uyên ngẩng đầu nhìn về phía cameras ở góc tường , giọng trầm xuống không vui.

“Này, anh ở nơi đó xem từ khi nào vậy?”

Trong văn phòng, trong miệng Chu Bắc Dịch cắn xì gà, không chút để ý hừ hừ.

Hòa Uyên chỉ vào cameras hùng hùng hổ hổ nới: “Vậy mấy chứng bệnh cảm mạo của em ấy khi nào mới tốt lên được, một phen hảo tâm của gia đều cho chó ăn sao? Hả?”

“Cậu không cần phải xen vào, mấy bệnh vặt trên người em ấy sẽ tự tốt lên. Còn dám tùy tiện đút thuốc cho em ấy sẽ thật sự mất mạng, tất cả các loại thuốc đối với em ấy đều là độc dược, hiểu không?”

“Vậy ——”

Thuốc kích dục, ba chữ nghẹn ở trong cổ họng, loa bỗng nhiên phát ra một tiếng– tách–, ngay sau đó một mảnh im ắng không tiếng động, hắn cũng không nói gì thêm nữa.

Rina –khụ– xong , liền từ trên mặt đất quỳ lên, dáng vẻ thuận theo ở dưới chân hắn chờ bị sai sử.

Hòa Uyên ôm một bụng tức giận không nơi phát tiết, ấn ấn dương vật sưng lên của mình, túm lấy tóc dài của cô, kéo cô đến phòng đối diện của mình, hắn cũng không có đam mê diễn đống cung sống trước cameras cho người ta thưởng thức.

Chu Bắc Dịch rút điếu xì gà trong miệng ra, nhận cuộc gọi từ điện thoại bàn trên bàn .

“Ngài không cần lo lắng, đều đã phân phó xong, sẽ không để loại chuyện như vậy xuất hiện thêm lần nào nữa.”

Bên kia một câu không nói, tựa như đang chờ câu này của hắn , sau đó trực tiếp cắt đứt.

Chu Bắc Dịch cười cười, buông ống nghe.

Thật không nghĩ tới, chủ nhân của cô lại xem hình ảnh trên mày theo dõi , nếu không phải người đó kịp thời gọi điện thoại đến đây ngăn lại hành động đút thuốc, hậu quả không biết sẽ như thế nào.

Nhìn điện thoại, hắn ngồi ở ghế trên nhẹ nhàng chuyển động chân, ánh mắt nhìn chằm chằm di động đặt ở trên bàn kia, trong lòng sinh ra một chút tâm tư khác lạ .

Hắn thật sự cũng rất tò mò về người đàn ông này, .

Chu Bắc Dịch cắn xì gà, cầm lấy máy bàn, xem xét cụ thể và tỉ mỉ dãy số vừa rồi gọi đến vừa nãy, quả nhiên là một dãy số ở Nhật Bản.

“Ân…. thật thoải mái, dương vật chủ nhân… ngạch… quá lớn, tử cung đau quá chủ nhân!”

“Đau cũng phải chịu đựng cho gia! Em không phải giởi nhất là phát tao sao!”

“Ha vâng, nô lệ tao, là tao hóa, chủ nhân thích là được.

“Gia đương nhiên mẹ nó thích! Em có bao nhiêu tao liền chứng minh em có bao nhiêu thiếu đánh, có muốn bị ăn tát không, hửm? Gia lúc nào cũng có thể thỏa mãn em.”

Cô bị cắm đến –ân hừ hừ–: “Chỉ cần, chủ nhân, vui vẻ llà được…… Ân a.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận