Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina không lên tiếng, nuốt nuốt nước miếng.

“Tôi không muốn bị cậu hút máu, được không?”

Hi Dư ngồi xổm bên cạnh cô, hừ lạnh nghiêng đầu nhướng mày: “Khi nào thì chị gái nhỏ có quyền được làm chủ vậy?”

Hắn nắm lên một lọn tóc đẹp dài đến eo của cô, tinh tế vân vê ở trong lòng bàn tay: “Thật là đẹp mắt a, chị gái nhỏ, chính vì xinh đẹp như vậy nên mới dễ dàng bị khi dễ biết không? Nếu vừa rồi là mà là tôi, tôi sớm đã cầm dao nhỏ đem bọn họ đâm chết rồi.”

Cô không nói.

“Qủa thực đáng tiếc, học sinh nô lệ không thể đả thương nhau đến chảy máu .”

Tay túm tóc cô của Hi Dư càng kéo càng dùng sức: “Tôi thật sự rất thích mái tóc này của chị mềm mại, có thể cho tôi mấy sợi không?”

“Không được!”

Rina gần như là cự tuyệt trong nháy mắt, ngẩng đầu kiên định trả lời hắn.

Đây là mái tóc dài chủ nhân cô thích nhất thích nhất, thích nhất.

“Nga?”

Thiếu niên lộ ra tươi cười không vui , đôi mắt mị thành một đường: “Nhưng tôi lại cố tình muốn đó.”

Nói xong, đem dao nhỏ trong lòng bàn tay hắn nâng lên, cạo cô tóc dài, đem một lọn tóc từ bả vai cắt rơi rụng xuống , lúc nghiêng đầu lọn tóc ngắn kia có vẻ phá lệ rõ ràng .

Tóc dài đứt gãy ở ngay trước mắt cô, cứ như vậy mà cắt thành hai nửa.

Trong ánh mắt cô có sự sợ hãi, còn có một tia biểu tình khó có thể tin mà nhìn đuôi tóc bay xuống đến trên vai, lần đầu tiên lộ ra cảm xúc bi giận.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Hi Dư nhìn phản ứng của cô, ha ha cười to ra tiếng.

“Thật là thú vị! Gương mặt này của chị gái nhỏ còn có loại vẻ mặt này? Ngay cả vừa rồi khi bị những người đó coi thường , chị vẫn nhẹ nhàng như không mà!”

“Chị gái nhỏ, có vẻ như tóc đối với chị mà nói rất quan trọng, nhưng mà tôi lại cố tình muốn nhìn chị tức giận, không bằng lại cho tôi mấy lọn nữa ? Thế nào? dù sao để nó dài như vậy cũng không có tác dụng gì!”

Thấy cô lạnh tanh nhìn chằm chằm mình, hai mắt lạnh lùng, đồng tử bùng nổ lửa giận, hắn bất giác sợ hãi tránh lui pjias sau ba thước.

Hắn như bỗng nhiên nghĩ tới cái gì: “Tóc dài không phải là dưỡng để cho người chị thích đó chứ? Tôi đã đọc một quyển sách có nói qua như vậy.”

“Một khi đã như vậy, tôi đây càng muốn cắt đi tóc của chị , lại cho tôi thêm nhiều một ít nha!”

Hắn giơ con dao nhỏ trong tay lên, một lực thình lình ập đến, trong nháy mắt hắn liền bị ấn ngã xuống đất.

Hi Dư mở to hai mắt, nhìn thấy cô phẫn nộ, ở trên đỉnh đầu hắn cắn răng mở miệng. Cô tức giận dùng sức cắn răng, sắc mặt tan vỡ trong nháy mắt, màu đỏ bốc cháy lên từ cổ đến tràn ngập toàn bộ khuôn mặt.

Cô nhanh chóng vươn hai ngón tay chọc vào đôi mắt hắn!

“A a! Chết tiệt!”

Hi Dư ngay cả cơ hội lớn tiếng cười rộ lên cũng không có, đôi mắt cảm nhận được đau đớn, chớp mắt nóng bỏng!Hắn sao cũng không thể nào hiểu được vì sao cô có thể nghĩ đến cách dùng tay chọc mắt hắn, còn trực tiếp chọc ở vị trí mấu chốt, trước mắt một mảnh bạch mang, như trong chớp mắt sẽ truyền đến tối tăm, những đau đớn theo dây thần kinh trải rộng ra toàn thân.

Vào lúc hắn đau đến không chịu nổi, lăn lộn trên mặt đất, con dao nhỏ trong tay cũng bị cô đoạt lấy.

Thiếu niên thầm kêu không ổn, nhưng hắn căn bản không mở mắt ra được, dựa vào ký ức mà sờ soạng khe hở trước mặt, chẳng ngờ kết quả cái gì cũng không bắt được! Hắn muốn vươn bàn tay veef phía cô ngăn cản nhưng không thấy được gì chỉ biết vung loạn tay!

“Con mẹ nó, chết tiệt!”

Dao nhỏ sắc bén để vào cánh tay hắn, mũi đao sắc lạnh xoay tròn đâm vào làn da, vết dao vỡ ra càng sâu, tựa như là muốn đâm đến chảy máu, Hi Dư gầm rú hướng tới không khí trước mặt đánh một quyền, kết quả là cái gì cũng không đánh được.

“Mẹ nó! Chết tiệt! Dám động thủ với tôi, không muốn sống nữa sao! Biết nội quy trong trường học nô lệ động thủ có máu sẽ có tội gì không!”

Dao nhỏ trên cánh tay bị rút ra, trước mắt lâm vào một mảnh u ám, tiếp theo liền cảm giác được tóc mình bị cô dùng dao nhỏ cắt ra, hơn nữa còn thực thông thuận lả tả mà rơi xuống lả lướt.

“Chị ——”

Hắn không dám nghĩ cảnh tượng tóc mình sẽ biến thànhc ái dạng gì, tay vốn nắm chặt tóc dài của cô cũng buông lỏng ra, cắn răng che lại vết thương thống khổ trên cánh tay, nâng chân lên ý đồ muốn đá người!

“Rina Tsukimi !” Hi Dư gào thét lớn tên cô, thanh âm lạnh lẽo trở nên phá lệ bén nhọn, tựa hồ muốn đem cô nuốt chửng. Nhưng động tác của cô vẫn cứ tiếp tục, tóc bị cắt rơi xuống trên mặt cùng khóe mắt hắn!

“Này!”

Ở cửa truyền đến thanh âm của cộng sự cô, Hi Dư vội vàng che bả vai lại , đau đớn a a gầm rú.

Hòa Uyên nhìn đến động tác chết lặng của cô, mặt căng chặt , ngón tay ấn dao nhỏ, đem lòng bàn tay mình cắt ra máu, nhưng vẫn còn đang không ngừng cắt tóc ngắn của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận