Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina hơi hơi hé miệng, tròng mắt chuyển, như là đang tự hỏi.

“Anh trai.”

Nam nhân cười, xoa xoa tóc cô: “Không biết em đã trải qua quá những chuyện gì mà lại cảm thấy như vậy, nhưng ngẫu nhiên phản kháng một chút cũng không sao, vì dù em biểu hiện nghe lời, chưa chắc ai cũng thương hại em, biết không?”

Cô nhẹ giọng –ân ân–, mí mắt rũ xuống, biểu tình thoạt nhìn có chút thê lương.

Sau khi dời xuống xử lý xong vết thương trên bụng , Rina quỳ gối trên giường, để hắn bôi thuốc lên cái mông tràn đầu dấu vết ứ thanh.

Khoảnh khắc ngón tay hắn vừa chạm đến, thân thể theo phản ứng bản năng , bỗng nhiên giật mình một cái.

Tưởng Tự Trạc cười nói: “Còn rất mẫn cảm.”

Rina mở to hai mắt nhìn, tay nắm lấy tay.

Không phải.

Không phải.

Ngón tay này giống như người đàn ông đã tát mông cô, ngay cả thủ pháp vuốt ve cũng vô cùng giống nhau, từ kẽ mông trượt đến vòng eo, đầu ngón tay thon dài xẹt qua làn da da, thân thế bất giác nổi lên một tầng da gà, khiến cả người phát run.

Rina run rẩy giương miệng.

“Tưởng, bác sĩ Tưởng ……”

“Hửm?”

“xong chưa.”

Chu Bắc Dịch xuất hiện ở cửa, dựa vào vách tường biểu tình có chút không kiên nhẫn.

“Nhanh thôi, xử lý xong vết thương này là được.”

“Chẳng qua phải chú ý chút, không thể đụng vào nước, cũng không thể chịu thêm thương tổn nữa.”

Nếu không phải Rina ở đây, Chu Bắc Dịch đã cười thành tiếng.

Nam nhân này đang chơi trờ sắm vai nhân vật sao?

Mông cùng bức đều bị thương, chẳng lẽ không phải là do hắn tạo thành sao? Còn giả bộ giở trò khôi hài, nói ra những lời như không liền quan đến mình.

Chu Bắc Dịch nhếch miệng, nhướng một bên mày, ở nơi Rina không nhìn thấy, hắn nhìn Tưởng Tự Trạc bằng khuôn mặt tràn đầy ý trào phúng.

Tưởng Tự Trạc quay đầu liền thấy Chu Bắc Dịch dùng biểu tình này nhìn mình, híp híp mắt cảnh cáo hắn.

Đã biết, thì ra cây vạn tuế nở hoa này lại muốn chơi nổi, đổi khẩu vị.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Hòa Uyên thấy có người từ chỗ ngoặt đi đến chỗ hắn, đang ngồi xổm ở góc tường thì đứng dậy, thẳng tắp đứng ở tại chỗ dùng ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm hắn.

Tưởng Tự Trạc liếc mắt nhìn hắn, ấn khóa vân tay vào phòng.

“Đứng ở đây làm gì?”

Cửa mở ra, hắn nhào tới, đẩy bờ vai anh hắn đi vào phòng, dùng chân đá vào cửa thật mạnh .

“Có phải anh nhân lúc em lơ là đi bắt nạt cộng sự của em hay không!”

“Vì sao lại nói như vậy?” Hắn nghi hoặc nhàn nhạt cười, thoạt nhìn như là đang nhìn em trai vô cớ gây rối.

Nhìn thấy em trai đang cầm một sợi tóc trong tay vân vê , nghiêm túc mà giơ lên trừng hắn.

“Tóc của anh, em nhặt được ở trong phòng “chúng phạt” .

Tưởng Tự Trạc đẩy đẩy mắt kính ở trên mũi, chậm rì rì a một tiếng.

“Nếu không phải anh mang mắt kính thì thật đúng là không nhìn ra được, sao em xác định đây là tóc của anh?”

“Em nói là củaanh thì chính là của anh! Linh cảm của em từ trước đến nay đều rất chuẩn, anh đừng có ngắt lời em! Nói mau! Có phải là anh đi bắt nạt em ấy hay không!” Hắn gân cổ tiếng hô tràn ngập tàn bạo.

“Đây là thái độ khi em nói chuyện với anh sao?”

“Vậy anh còn muốn em phải có thái độ nói chuyện với anh thế nào! Con mẹ nó, anh bắt nạt cộng sự của em! Đó là người của em! Dựa vào cái gì mà anh dám động thủ, Tưởng Tự Trạc anh đừng tưởng rằng anh là anh trai của em thì có thể tùy tiện đoạt người của em!”

Hắn từng bước ép sát cắn răng hướng về phía anh hắn gào thét, nước bọt phun trào ở trên mặt hắn , chỉ thấy Tưởng Tự Trạc đem mắt kính lấy xuống, gấp kính lại, em trai hắn còn đang há mồm chửi ầm lên vì cái sao ngay cả đồ vật của hắn cũng muốn đoạt!

“Đó là người của em! Của em! Tưởng Tự Trạc — anh đoạt người rồi còn không chịu nhận sao ——”

Lời còn chưa dứt hết sức, một quyền đã đánh tới trên mặt hắn! Đem xương gò má má trái dùng sức kén đi xuống, toàn bộ thân thể đều Hòa Uyên chật vật, đầu nện lên góc cạnh của giá áo, tay hắn muốn đi đỡ căn giá áo kia, nhưng lại bị giá áo bằng gỗ đặc nện ở trên người trước.

Chỉ nghe bên tai truyền đến một tiếng vang lớn, cả người hắn bị áp đảo trên mặt đất, giá áo cao lớn trên người rơi xuống, xương gò bị bị tác động lực mà sưng đau, khiến hắn không dám làm ra bất cứ biểu tình gì , sợ bị đựng đến, trên mặt bụm mặt sắp khóc ra.

Hòa Uyên dùng sức muốn đem thân thể chính mình thoát ra, lại bị một cái chân to rộng dùng sức đè ở lên mắt cá chân hắn, hắn đau đến muốn thét chói tai, lại ngang ngạnh cắn hàm răng mình không cho phát ra âm thanh.

Hai mắt rưng rưng, trừng mắt màu đỏ tươi nhìn tên nam nhân cao cao tại thượng kia.

Đôi mắt phượng có mắt kính che đậy lộ ra sắc bén, lạnh nhạt đến như một cái máy, ánh mắt như đang chế nhạo, nghiền áp mắt cá chân hắn, Hòa Uyên đau đến mức đầy đầu mồ hôi lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận