Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hi Dư nghiêng đầu, đong đưa mắt cá chân bị xích sắt quấn quanh, khẽ cười, người run lên: “Anh thực thích Rina thì phải.”

“Cậu quan tâm cái rắm!”

“Nhưng tôi nghe nói nửa tháng sẽ đổi cộng sự một lần, dường như có nhiều người muốn cướp chị ấy.”

Hòa Uyên nhíu mày, sải bước hướng tới phòng y tế.

“Tôi có cách có thể khiến anh không bị đổi cộng sự.”

Hắn dừng bước chân, không có quay đầu lại, dường như đang do dự.

Hi Dư nhe răng cười hì hì: “Nghe nói nếu cộng sự của nô lệ phạm vào một sai lầm lớn, liền không cho phép đổi cộng sự, kéo dài thời hạn tốt nghiệp, ở trong trường học có ai giống tôi, mang còng tay đâu.”

Hòa Uyên như nghĩ tới cái gì, sắc mặt thay đổi chút, nhìn đến người huấn luyện phía trước của hắn với vẻ mặt không kiên nhẫn đi ra, tóc mái dài đến mức che khuất đôi mắt, biểu tình âm trầm liếm hàm trên.

Túm đầu tóc Hi Dư ném về phía trước: “Cậu ríu rít ở đây cùng cậu ta nói cái gì? Nếu không phải tại cậu thì tôi đâu phải giúp cậu xử lý cục diện rối rắm chứ! Cút về ký túc xá cho tôi!”

Trước khi trừng phạt kết thúc, Rina vẫn phải luôn quỳ bò ở trong phòng “chúng phạt” , trên mặt đất trong gian phòng trước kia đều là nước tiểu cùng tinh dịch, cô bị đổi tới phòng cách vách, nơi này cái gì cũng đều không có, cô muốn ngủ cũng chỉ có thể trần trụi thân thể ngồi xuống đất mà ngủ.

Gạch men dưới sàn nhà lạnh lẽo thật vất vả mới bị thân thể ấm áp của cô thấm nóng lên một chút.

Cửa phòng mở.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy người đến là 4301, cho rằng muốn sử dụng thân thể của cô, đang định chống cánh tay quỳ lên, hắn lại sải bước đi tới, hướng lên trên bụng trần đầy dấu ứ thanh đạp một cái.

Ngay sau đó bóp lấy cổ cô ấn ngã trên mặt đất.

Rina thấy trên xương gò má hắn có dấu ứ thanh, thực rõ ràng là bị đánh, phỏng chừng là đã trêu chọc đến người nào đó, sau đó muốn đem lửa giận phát tiết ở trên người cô.

Đã làm tốt chuẩn bị bị đánh, Hòa Uyên nhấp chặt môi, cau mày thành từng điều nếp uốn, khi đối diện với ánh mắt anh , có chút do dự.

“Anh, muốn đánh tôi, hay là muốn thao tôi?” thanh âm cô thật nhỏ nhẹ hỏi.

Từ trong cổ họng Hòa Uyên phát ra tiếng cười lạnh âm u : “Gia hỏi em, có phải em rất thíchmái tóc dài này của mình hay không, vì chủ nhân mình nguyện ý dùng sinh mệnh bảo hộ đầu tóc?”

“Vì sao lại muốn hỏi cái này?”

“Gia muốn hỏi thì em phải trả lời!Em sao mẹ nó lại nhiều chuyện như vậy , còn dám hỏi lại?”

Cô rũ hai mắt xuống, đôi môi một nhấp lại nhấp, khuôn mặt bị đánh tím hơi phồng lên: “Chủ nhân đã nói qua , tôi phải bảo vệ tốt mái tóc mình, nếu chủ nhân thích tóc hơn thích tôi, tôi đây sẽ dùng sinh mệnh bảo hộ.”

“A, gia cũng cảm thấy chủ nhân em thích tóc em hơn em nhiều lắm.”

Rina rũ tầm mắt ủy khuất xuống , rầu rĩ không vui ừ một tiếng.

“Nhưng em nhìn đi, tóc này của em đã bị tên cắt đứt, em không tức giận sao? Nếu muốn báo thù thì nói, gia giúp em .”

“Tôi không tức giận.”

Cô nói: “Tôi nên bị trừng phạt, tôi sẽ không tức giận, chủ nhân cũng không thích tôi phản kháng.”

Hòa Uyên không kiên nhẫn mà –chậc–một tiếng, cắn răng bài trừ ra một chữ thô tục, bóp chặt cổ cô , lực đạo cũng ở không ngừng tăng mạnh, tựa như là muốn đem cô bóp chặc đến hít thở không thông, chung quanh tròng mắt hắn tràn đầy tơ máu hồng hồng, hơn nữa trên mặt hắn còn có vết thương, thoạt nhìn thực đáng sợ.

“Gia nói em tức giận, em phải tức giận cho tôi! Người ta đã cắt đứt tóc dài chủ nhân em yêu nhất, em mẹ nó vì sao còn không tức giận !”

“Vì sao tôi phải tức giận?”

Cô nhịn xuống cảm giác hít thở không thông đau đớn trên cổ, nước bọt không thể nuốt xuống làm yết hầu nghẹn ngào , thanh âm nói chuyện khàn khàn: “Vì sao anh muốn tôi phải tức giận? 4301.”

Lực tay của hắn càng thêm lớn hơn, tựa như cần cổ non mịn trong tay chỉ như một quả táo, chỉ cần hắn dùng một chút lực liền có thể em cổ cô bẻ gãy thành hai nửa!

Rina hít thở không thông, bất đắc dĩ nheo đôi mắt lại, mất đi dưỡng khí, trên mặt đều nghẹn thành hồng ửng từ cổ lan tràn đến tròng mắt, thống khổ bắt lấy cổ tay của hắn.

“Tôi, tôi sẽ không tức giận, tôi đã tiếp nhận trừng phạt nên có, tôi là một tính nô, không có tư cách tức giận.”

Hòa Uyên đã quên, cô chính là một nô lệ nghe theo mệnh lệnh , cho dù là ai đến sai sử cô, cô đều có thể tiếp nhận, hơn nữa không có tư cách tức giận, cho dù đem thân thể cô cắt thành từng miếng huyết nhục mơ hồ tra tấn cô, sợ là cô cũng sẽ đau đến kêu rên, nhưng cho tới bây giờ chưa bao giờ thấy cô phản kháng!

Hắn mắng một tiếng –thao–, buông cổ cô ra, đứng dậy đá đầu cô nói cô không biết tốt xấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận