Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẹ nó, em mau dưng vú lên nhanh! Em không phải tao lãng sao? Gia làm em lãng đủ!”

“Ô ô vâng!”

Cô đem vú đĩnh đến càng thẳng, rõ ràng dáng vẻ rất thống khổ , còn phải ngậm nước mắt ra vẻ hưởng thụ, biểu tình quả thực có thể mê hoặc khiến hắn phân không rõ là thật hay là giả, nhưng hắn thật sự thích bộ dáng bị bức ép này của cô! .

Nếu đôi tay không có bị còng tay khóa lại, vậy hiện tại mười ngón tay của hắn đã sớm bắt lấy mông mềm mại của cô , đem thịt mông niết từ bên trong khe hở ngón tay tràn ra , bóp xoa nắn đến khi cô oa oa khóc lên!

Chỉ nghĩ vậy thôi mà…… Hắn cũng đã sắp bắn!

Toàn bộ dâm thủy –bạch bạch –quay cuồng vang lên trong phòng học, tiếng kêu dâm đãng cùng phập phồng không ngừng của bọn họ, vang vọng truyền khắp mỗi một góc phòng.

Những người còn lại đều đang luyện tập như thế nào để thao huyệt vuốt ve, mà chỉ có bọn họ, là đang làm tình.

“Ngạch a bị rót đầy…… tinh dịch của Chủ nhân, thật thoải mái, tất cả đều bắn vào ô ô a, thực lớn a!”

Đùi Rina nhức mỏi ngã ngồi xuống giữa hai chân hắn, trong bụng cảm thụ được lực tinh dịch đánh sâu vào, Hòa Uyên thoải mái đến rối tinh rối mù. Chờ hắn phản ứng lại , mới phát hiện chính mình ra sức như vậy , vậy mà vẫn không thể làm cô cao trào.

Vốn dĩ lòng tự trọng đã được sắp xếp ổn thỏa nhưng vào lúc này lại nát tan tất cả.

Không cần phải suy nghĩ cặn kẽ, tao lãng rên rỉ kêu lúc nãy của cô, xác định vững chắc chỉ là giả vờ.

Trên đường trở về ký túc xá , tinh dịch hắn bắn vào âm đạo cô vừa đi vừa chảy, cô đã thật lâu không lấy phương thức chủ động như vậy làm tình, đùi dùng sức quá độ, đi đường chân thấp chân cao như một người què.

Trong tay Hòa Uyên cầm Đai Trinh Tiết, chỉ lo đi về phía trước, sau khi dừng lại mới phát hiện cô đã sớm lùi thụt về phía xa mấy chục mét.

“Này, bình thường em không dùng tao bức vuốt ve như vậy cho chủ nhân em sao?”

“Chủ nhân không thích tôi ở trên người ngài ấy.” kho cô nói lời này, biểu tình còn có chút ủy khuất, tầm mắt rũ xuống .

“Hừ, làm bộ làm tịch, không có bất cứ một người đàn ông nào sẽ cự tuyệt tao bức chủ động đưa tới cửa còn tự mình động.”

“Nhưng chủ nhân đã nói, tôi không tư cách cưỡi lên ngài ấu.”

Hòa Uyên bất động thanh sắc, mắt trợn trắng, là loại đàn ông nào, vậy mà còn nói ra loại lời nói cổ quái như vậy, thật muốn gặp mặt xem người này có bao nhiêu quy củ.

Chậu cơm trên hành lang của Rina đã được thêm cơm, Hòa Uyên ném Đai Trinh Tiết cho cô mang lên, những tinh dịch đa bắn vào cũng không cho moi ra.

Cho phép cô ăn trước. Rina quỳ xuống , hai tay chấp trước ngực tỏ vẻ thành kính cảm ơn vì bữa ăn, xong mới nằm sấp xuống ăn cơm.

Hắn vươn chân đạp đá sau đó dẫm lên mông cô.

“Ai, quên nói với em, gia rút răng của em, phạm vào sai lầm lớn, về sau em không cần nửa tháng đổi cộng sự nữa, về sau vẫn luôn cùng tôi.”

“Được.” miệng cô nhai cơm, nức nở không rõ gật đầu.

Hắn như nghĩ tới cái gì, lại đá cô một cái.

“Tôi về phòng lấy chút đồ vật, đợi chút cơm nước xong tôi sẽ lại đây tìm.”

“Được.”

Hắn mới vừa đi, cửa ký túc xá liền bị đẩy ra.

Rina ngửa đầu nhìn lại, một đôi niêm mạc màu lam liền đập vào trong mắt, đường cong gương mặt nho nhã. 308 ngồi xổm ở trước mặt cô, chống cằm, ý cười không rõ –ân hừ– một tiếng.

“Bởi vì phạm sai lầm lớn không bị đổi cộng sự? Em đồng ý sao?”

Cô không rõ hắn đang muốn nói cái gì.

“Tôi còn muốn em đến làm cộng sự cho tôi đó, 4405, nếu em không đồng ý vẫn luôn làm cộng sự của cậu ta thì có thể cự tuyệt, cậu ta cũng không có bất cứ tư cách gì cưỡng bách em.”

“Ba, baba……”

Trong ký túc xá truyền đến thanh âm nữ sinh run rẩy kêu thảm.

Bàn tay to của 308 dừng ở trên đỉnh đầu cô tùy ý xoa nhẹ hai lần, tóc đẹp rối loạn rũ xuống hai bên sườn gương mặt xinh đẹp, hắn cười , sau đó căng chân đứng dậy.

“Còn ba ngày nữa sẽ đến thời gian đổi cộng sự, tôi chờ câu trả lời của em.”

Rina cúi đầu nhìn cơm thừa trong chậu nửa ngày, mới bắt đầu cúi đầu một lần nữa ăn, chỉ là lần này cảm xúc trong mắt rõ ràng là rưng rưng.

Hòa Uyên cắn một miếng lên quả đào, rồi ném cho cô.

“Nha, thưởng cho em.”

Bất ngờ được khen thưởng làm cô vừa mừng vừa lo , cầm quả đào trong tay, cô bỗng nhiên có chút không biết nên theo ai.

“Vì sao, lại cho tôi?”

“Tôi thích thì tôi cho em, cần gì phải suy nghĩ nhiều như vậy! Không nhanh ăn đi!”

Cô do dự, thậm chí thật sự muốn tiến lên trả lại cho hắn.

“Thao, gia cho em, em dám không ăn!”

Sắc mặt Hòa Uyên thay đổi bất thường, làm người ta không đoan được tâm tình của hắn một giây tiếp theo sẽ biến hóa thành dạng gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận