Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi môi đã trở nên khô khốc, xì gà trên bàn, hắn thật sự nhịn không được muốn đi châm nó lên.

Trở lại trong ký túc xá, 308 tại lại đang chơi khối Rubik trong tay, cô liếc mắt nhìn một cái, vốn định nhanh chóng thu hồi tầm mắt, vậy mà hắn lại nhìn cô, tầm mắt chậm chạp không chịu thu hồi trở lại.

Sau đó hắn liền tìm cách bắt chuyện: “Trên đầu em là thứ gì?”

Thiếu nữ híp mắt hô hấp trở nên nhanh chóng, nghe không rõ hắn đang nói cái gì.

Thấy vậy hắn liền buông đồ vật trong tay rồi đi tới, cúi đầu nhìn người đang quỳ trên mặt đất, từ trên cao nhìn xuống liếc mắt một cái, những chất lỏng màu trắng đó dán sát vào nhìn, liền có thể nhận ra .

Nam nhân liền hoảng hốt há hốc mồm thốt lên:

“Là tinh dịch?”

“ Chu lão sư.”

“Hừ?” Hắn kéo dài âm thanh , âm cuối kéo đến chậm rì rì , ngồi xổm ở trước mặt cô, trực tiếp mang dáng vẻ khiêu khích nâng cằm cô lên cùng cô nhìn thẳng, không khí ái muội đang dần dần làm nhiệt động trong phòng tăng lên, niêm mạc màu lam mang theo ý cười kinh bỉ , sau đó hắn thực sự cũng cười khanh khách lên mà nhìn cô.

Dùng ánh mắt đầy khinh bỉ: “Cùng lão sư làm tình có cảm giác gì?”

Cô thực đơn thuần mà nhớ lại cảm giác trong hồi ức, thực nghiêm túc muốn trả lời hắn, lại nghe hắn phụt một tiếng cười.

“4405, em là đứa trẻ sao? Quả thực là sinh ra là để làm nô lệ a.”

Hắn chống đầu gối lại đứng lên, cái tư thế này khiến cô cần phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn được hắn.

“Dù sao hiện tại cái tên quỷ hút máu kia lại không ở đây , cho dù tôi có thao em thì cũng không có vấn đề gì đi?”

“Cậu không thể lthao tôi.” Cô nói với giọng chắc nịch.

“Hửm?”

“Tôi mang Đai Trinh Tiết, không có chìa khóa.”

308 dùng ngón tay chống ở chóp mũi, cười càng vui vẻ: “Nói như vậy, trừ bỏ tao bức em, nơi nào đều có thể bị tôi thao ?”

“Đúng vậy.” Cô quyết đoán dứt khoát nói làm hắn cũng sửng sốt: “Tôi không có bất cứ quyền lợi cự tuyệt nào.”

“Em thật sự là không có cái quyền lợi đó.”

“Vậy tới liếm liếm chân cho tôi đi.”

Hắn ngồi xuống ở mép giường, mang giày màu đen đế bằng. Ở trong cái trường học này, dù là học sinh của bệnh viện tâm thần, thì phần lớn đều là đi chân trần trụi, không có giày để mặc, đây cũng là một loại biến tướng tượng trưng cho thân phận.

Rina bò qua đi dùng hàm răng cắn mở dây giày, tinh tế rút ra, thật cẩn thận đem giày cởi ra.

Chóp mũi có thể ngửi được mùi hương sữa tắm trên ngón chân hắn , hiển nhiên hắn thường xuyên tắm rửa, há mồm đầu tiên là ngậm lấy ngón chân cái, đầu lưỡi linh hoạt chui vào hắn ngón chân phùng, liếm láp, như ăn được mùi ngon.

Thật là một khung cảnh tủi nhục……

308 nghiêng đầu, nhìn động tác của cô không cầm lòng được mà nâng ngón chân lên, dùng sức kẹp đầu lưỡi của cô lôi kéo ra bên ngoài.

Loại động tác này của cô giống như cũng rất quen thuộc, cổ họng không phát ra tiếng gì, tùy ý hắn tra tấn, chờ hắn chơi đủ rồi lại liếm tiếp.

Rina như một con rối mặc cho bọn người chà đạp.

“Xuy.” Hắn cảm thấy rất là không thú vị: “Quá ngoan cũng không có gì vui , không phải sao? Em hẳn là nên biểu hiện tùy hứng một chút, không khác gì nô lệ của tôi, chẳng qua đừng phiền như cô ta là được.”

“Nếu là chủ nhân thích tôi nói ra lời tùy hứng, tôi có thể thử xem.”

Hắn vuốt cằm tự hỏi nửa ngày, nhìn cô vươn đầu lưỡi mềm mại, đầu tiên là xẹt qua hai ngón chân, cố ý dùng sức hút ở trong miệng phát ra thanh âm–tư tư–, như ăn được món ngon– làm tâm người nhìn vô cùng ngứa.

“Không cần.”

“Ngoan ngoãn liếm đi.”

“Được.”

Chân chỉ liếm đến một nửa, liền bị đẩy ra.

Bỗng Bên tai truyền đến thanh âm nữ sinh khóc t: “Baba, baba , ngài vì sao lại không cần em? Không cần ném em đi được không, cầu xin ngài– baba!”

Nữ sinh quỳ lại đây, bò tới bên người hắn, chỉ vào Rina chất vấn: “Có phải bởi vì cô ta hay không! Ngài chọn cô ta làm cộng sự liền ném em xuống mặc kệ sao! Baba em cầu xin ngài, đừng bỏ em a, muốn em làm gì đều có thể, không làm cộng sự của ngài cũng được , chỉ cần có thể lưu em ở bên cạnh ngài, em không muốn làm cộng sự của người khác —cầu xin baba a.”

Người đàn ông nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu:

“Cô thật sự rất phiền!”

308 kiêu căng ngạo mạn ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn chằm chằm cô ta : “Đừng ở trước mặt tôi khóc sướt mướt, cô biết rõ tôi phiền nhất là dạng người gì, một người không có khả năng làm cộng sự tôi muốn là gì, chờ khi nào tôi cần cô, tự nhiên sẽ gọi cô tới.”

Nữ sinh mắt ngấn lệ :

“Ô baba đừng ném em đi được không ! cầu xin ngài! Em không thể rời khỏi ngài!” nữ sinh khóc như mưa khiến mái tóc ngắn như dính hạt mưa, liều mạng cầu xin hắn, dùng hết cách lấy lòng xin tha, lại bị hắn một chân đá văng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận