Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina: “Cộng sự là công cộng.”

Những lời này là hắn đã nói qua.

“Đặc quyền của anh đối với tôi mà nói cũng không có bất cứ tác dụng gì, anh bảo đảm không được chuyện tôi sẽ bị công cộng hay không .”

“Tại sao em lại nghĩ tôi không có bổn phận này?Hay là nên nói em nghĩ tôi không đó đặc quyên bằng 4301 đúng không!”

“Tôi không có ý đó.”

Rina nhìn thấy hắn nắm khối Rubik trên giường, ngay cả cơ hội cho cô tự hỏi cùng đường sống hòa hoãn cũng không có. Chín mặt của khối Rubik hiện ra trong đầu cô một cách rõ ràng và chân thật, trong nháy mắt, cô nghe được âm thanh khối Rubik vỡ vụn , giống như thanh âm hộp sọ của chính mình cũng vỡ nát.

Hắn lại nâng một chân lên liên tục đá vào bụng của cô , tư thế hệt với tư thế đã đánh nữ sinh khi nãy kia, ném xuống khối Rubik vỡ vụn, nắm tay hắn nắm chặt nâng lên ở giữa không trung sau đó lại hướng về trên bụng yếu ớt cô đột nhiên đánh xuống.

Rina nằm trên mặt đất, đôi mắt trừng trừng như muốn xông ra khỏi hốc mắt. Từ dưới bụng truyền đến cảm giác đau đớn làm cô hít thở không thông, da đầu tê dại, cả người đau đớn đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, miệng mở rộng ra nhưng không thể nói được gì.

Đau đớn mãnh liệt, 308 lắc lắc cổ tay mình, mặt vô cảm từ cô đứng bên cạnh cô, lần thứ hai nâng chân lên, bình thản nghiền nát bụng dưới của cô.

“Ngạch ——”

“Đôi mắt trừng giống như hố được đào như vậy làm gì? Thật là kinh tởm mà.”

Khi Tưởng Tự Trạc nhận được tin tức liền từ văn phòng chạy đến phòng y tế.

Cách gian phòng khám bệnh không có ai, chỉ có cô nằm ở trên giường bệnh cầm quần áo đẩy đến trước ngực, che khuất bầu nực tròn trịa, trên bụng còn xanh tím khắp nơi vì bị đánh, ở từ trung tâm đến chậm rãi hướng sang chung quanh rải rác, những vết ấn xanh tím đối lập với màu da trắng nõn nhìn thấy ghê người.

Đại khái nguyên nhân chắc đã qua một buổi tối , những vết ứ thanh đó ở bên trong đã biến thành màu thâm sắc.

Nhịn một đêm, cô không thể nhịn đau được nữa, nhìn người mới đến phòng y tế. Rina nhìn đến người tới, định bật thốt lên bác sĩ Tưởng , sau đó lạu sửa miệng thành anh trai.

Mặc dù hắn mang khẩu trang cùng mắt kính, nhưng nhìn thấy đối mắt nheo mắt lại thành hình vòng cung cũng biết rõ hắn đang cười.

“Đợi chút, tôi lấy thuốc cho em.”

“Vâng.”

Hắn mang bao tay cao su vào, đem thuốc mỡ màu trắng dính ở đầu ngón tay, ấn xuống một chút lên vết thương nặng nhất , bắt đầu ôn nhu thoa đều lên xung quanh, đem thuốc mỡ dần dần khuếch tán.

Mẫn cảm nhất là da bụng, vừa đau lại ngứa, nhưng cô lại chỉ có thể không rên một tiếng mà nắm chặt lấy tâm nệm phía dưới.

“Làn da trắng như vậy, vết thương bị đánh ra cũng khá xinh đẹp.”

Rina không hiểu được hết ý nghĩa trong câu nói của hắn, hắn nâng mắt lên, dưới mắt kính là mắt phượng nhập nhèm đang rũ xuống, rõ ràng nhìn có vẻ hòa ái dễ gần, rồi lại lạnh nhạt như thế.

“Chút nữa lấy thuốc xong, lão sư cô sẽ mang cô đi, chờ lát nữa đi theo anh ta đi.”

“Vâng.”

Hắn lột bao tay cao su ra vứt vào trong sọt rác, mệnh lệnh cho cô đứng dậy.

Rina chống eo , từ trên giường bệnh ngồi dậy, nhìn đến nam nhân đứng ở cửa, trong miệng Chu Bắc Dịch đang cắn xì gà, dựa vào vách tường.

“Em không có gì muốn nói với tôi sao?”

Rina đang muốn quay đầu đi, nghe thấy lời này thì biểu tình có chút ngẩn ra.

Cơ bắp xương gò má của hắn hướng lên trên mà kéo lên, như đang cười: “Hửm?”

“Cảm…… cảm ơn.”

“Còn gì nữa .”

Đang lúc cô muốn vắt hết óc, lời nói trong óc chợt lóe qua.

“Cảm ơn anh trai.”

Tưởng Tự Trạc định vuốt ve đầu cô, tay lại dừng ở giữa không trung, thong thả rụt trở về.

“Đêm nay nhớ gội đầu.”

Trên đầu kia còn có đầy tinh dịch nam nhân, nam nhân đó còn đang đứng ở ngoài cửa. Qua cả đêm, từ lúc vừa mới vào thì còn thoang thoảng mùi tanh, lúc này đã biến thành chất dính dính.

Từ khi vào học ở ngôi trường này, lần đầu tiên cô được đi ra cổng trường.

Ngồi trên xe, vẫn là chiếc Maybach dài đưa cô tới trường học kia .

Cửa sổ xe đều bị mành che lại, chỉ có thể cảm giác được xe đang chuyển động, một tia ánh sáng bên ngoài đều nhìn không tới.

“Chu lão sư.”

Chu Bắc Dịch đang bưng trà hoa cúc uống ,ngước mắt nhìn cô một cái, buông máy tính bảng trong tay ra.

“Nói.”

“Nếu, đào tẩu khỏi trường học, sẽ xảy ra chuyện gì?”

Hắn mày khẽ nhướng, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thanh thuần , đang không ngừng đánh giá .

“Hỏi cái này làm gì?”

“Tò mò?”

Cô gật đầu.

Chu Bắc Dịch buông chén trà: “Trốn không thoát được, cho dù em có bản lĩnh độn thổ hay không, đều trốn không thoát .”

“Gỉa sử như em may mắn thoát ra ngoài,em cũng sẽ lạc đường trong bốn tòa núi lớn mà chết đói.”

“Nhưng cái em hỏi là kết quả ra sao, nếu bị bắt được thì số phận sẽ rất thê thảm, trong trường học không phải là chưa từng phát sinh chuyện như vậy, cuối cùng cơ bản đều là chặt đứt chân, đưa đi bán đấu giá ở câu lạc bộ ngầm của học viện.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận