Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không đợi Hi Dư nói chuyện, một bàn tay to xuất hiện ngay bên cạnh ra sức túm cô kéo đi.

Hòa Uyên phẫn nộ giáng xuống gương mặt sưng vù của cô một bạt tai, bóp cổ cô nhấc lên, giận dữ hỏi: “Có phải ai cũng có thể đánh em không? Ti tiện như thế à, đánh em! Đồ đê tiện, thứ kỹ nữ, con mẹ nó tôi đánh chết em!”

Bàn tay dùng sức giơ lên cao chưa kịp đánh xuống thì 308 đã kịp thời bắt lấy cổ tay Hòa Uyên.

Gương mặt nặng nề, thái độ không cho phép phản đối, nói: “Anh muốn dùng người hay muốn giết chết người vậy? 4301, anh có thể tự làm theo ý mình nhưng bây giờ không phải lúc, cái tát này giáng xuống em ấy sống hay chết cũng cần phải xem lại.”

“Mẹ nó! Gia đây muốn đối xử với em ấy như thế nào thì làm như thế đấy! Không phải chỉ là một cái mạng thôi à? Cậu còn tính toán cái gì, đừng có cản gia!”

308 chỉ vào đầu mình, nhìn hắn nhướng mày kiêu ngạo: “Bằng cái này, so với cậu thì thông minh hơn, đồ ngu!”

“Mẹ nó!”

Hi Dư đang nghĩ làm ngư ông đắc lợi, ngồi nhìn bọn họ đánh nhau, không ngờ tới cái kẻ điên này lại cư nhiên ngay cả lên đều khó, lại ngã xuống, xem chừng ngày hôm qua đã bị 308 đánh đến đầu óc bị tổn thương nghiệm trọng.

Rina run rẩy hướng về phía bọn cầu cứu: “Bụng … rất trướng, làm ơn, chủ nhân, làm ơn, nô lệ muốn đi tiểu.”

308 nheo đôi nhìn lại cô, đôi tay chống ở phía sau thả lõng xuống: “Không nhìn thấy sao? Bây giờ mới là thời điểm bỡn cợt thích hợp.”

Dùng chìa khóa thu hút sự chú ý của Rina, nói: “Em nên biết là chỉ có nghe lời thì mới nhận được thứ mà mình muốn.”

Cô ngẩng đầu lên ra sức mà gật đầu.

“Bò quanh căn phòng này, mau.”

Phòng chỉ rộng vỏn vẹn 10 mét vuông, lại còn đặt thêm hai cái giường đôi, không gian còn lại chỉ thừa vài tấc, bò tới bò lui cũng chỉ vây quanh một điểm, bò qua bên này lại bò lại bên kia.

Nhưng bụng dưới đã rất nặng rồi, cô thật sự không thể tiếp tục giữ được chất lõng đang kiềm nén bên trong trong, biểu cảm càng trở nên khổ sở thảm hại.

“Không được rồi … bụng của nô lệ muốn hư rồi, chủ nhân, chủ nhân.” Vừa nói vừa gắng sức bò đi, cô dịch chuyển từng bước lại từng bước, hai chân vì không chịu đựng nổi mà không ngừng rung rẩy.

308 cởi giày trên chân ra, hướng chỗ cô đi tới, nhắm vào mông cô quanh mạnh một cái giày xuống.

Một tiếng “Bang” vang lên vừa to vừa vang.

“A baba! Baba nô lệ sai rồi baba, đau quá.”

Hắn thích cách gọi này vì vậy lúc đối mặt với cô, nụ cười cũng dịu dàng thêm vài phần: “Baba đánh em, em nên cảm ơn đúng không?”

“Cảm ơn baba, cảm ơn, baba, cảm ơn!” Rina nói cảm ơn không ngừng, trán liên tục dập xuống sàn nhà.

Hành động này quả nhiên đã đúng với khẩu vị của hắn.

308 xoa xoa đầu cô: “Vậy còn muốn được baba đánh không?”

“Vâng…muốn… …” Tiếng nức nở càng lớn hơn: “Được baba đánh là vinh hạnh của nô lệ.”

Hòa Uyên lại cứng, một bàn tay không biết xấu hồ hướng đến giữa hai chân chà xoa thật mạnh.

“Mẹ nó, đúng là đê tiện! Con đĩ điếm!”

308 lười nhác quay đầu lại nhìn anh ta: “Nhìn mà không biết sao? Đến bây giờ mà mày còn không biết làm thế nào để chơi đùa em ấy hả? 4301 à, chỉ lo đánh thôi là không đủ đâu!”

Hô hấp của Hòa Uyên càng lúc càng nặng nề, cổ cũng đã đỏ lên: “Đồ tiện mau bò lại đây cho gia!”

“Vâng…. chủ nhân.”

308 đạp một chân lên mông cô: “Tôi cho phép đi qua chưa?”

“A baba, đau, xin lỗi baba!”

“Đánh chết mẹ em ! Bò lại đâu mau!”

Rina suốt ruột đến bật khóc, không biết nên làm gì, nghe theo lời của ai mới phải, Hi Dư đứng bên cạnh cười thật lớn.

“Hai người kẻ tốt người xấu, haha chị khó mà có thể làm vừa lòng cả hai, phải làm sao đây? Chỉ có thể để hai người cùng lúc đánh chị thôi!”

“Ấp úng, cũng thêm cho tôi một vị trí, tôi cũng muốn đánh, hay là chị bò lại chỗ tôi, tôi sẽ thưởng cho chị hai bàn tay nhé!”

Cô rung rẩy quỳ im tại chỗ, hoảng loạn cùng bất lực thút thít.

“Baba, chủ nhân.”

“Gia đếm đến ba.” Hòa Uyên ngồi dưới đây vươn đầu ngón tay ra.

Cân nhắc thiệt hơn, cô cảm thấy 4301 đánh người đau nhất, những lúc nổi điên đều đè mặt cô mà đánh, đánh cô chết luôn cũng không thèm quan tâm.

Trong lúc cô rung rẩy bò như một con chó về hướng của hắn chỉ còn cách khoảng chừng hai bước lại co rụt trở về.

Từ lúc cô bò được bước đầu tiên, 308 đã nhấc cao chân lên chỡ sẵn, sau đó lạnh lùng dẫm lên sống lưng gầy yếu của cô mạnh mẽ đạp nó xuống.

Bụng nhỏ đã trướng lên còn bị đè trên mặt sàn lạnh lẽ, cô thống khổ ngẩng đầu lên, móng tay không khống chế được cào lên sàn nhà đến tê dại.

“Baba! Baba thật xin lỗi! Nô lệ biết sai rồi, oa đau quá, bụng sắp không được rồi! Cầu xin baba tha cho nô lệ!”

308 yên lặng mĩm cười nhưng dưới chân lại tăng thêm một phần lực.

Người phía trước chỉ cách mình trong gang tấc, sắc mặt Hòa Uyên giận dữ khó coi: “Lại đây!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận